Đôi khi – Kí ức những cuộc tình bất chợt trở dậy
Lay vào vai anh
                      vào ngực anh
                                          vào tim anh
Lay vào em nhói buốt – đôi khi.

Đôi khi – Anh không hiểu được mình,
                     không cảm được em,
                     không trì níu nổi đam mê,
                                          ngu muội,
                                                               dại khờ,
                                                                                    nông nổi…
Không quí em – một nửa đời mình.

Đôi khi – Anh tự nhủ với lòng mình,
                                          với bóng đêm,
                                                               với tình yêu của em – sông dài biển rộng

rằng:
chẳng phải đôi khi mà vĩnh viễn một đời
Anh mãi chỉ là riêng của em thôi.

Sông

không còn như thuở sông có mặt trong cuộc đời ông tôi
hỗn độn phận người
mệt nhoài những bước sinh linh lạc bầy tìm nơi trú ẩn
không còn như thuở sông tắm điệp trùng những người thợ sau nhọc nhằn dựng lên nghìn tháp
không còn bồi nữa phù sa như thuở sông trông thấy hai bên mình bạc ngàn nương ngô/ xanh ngút tầm ruộng lúa

sông không được lớn lên thêm

sông được sắm một cái cũi bêtông dài lòng thòng từ nguồn đến ngọn
họ sợ sông vung những cái tát dài
họ sợ sông tắm vào họ nhằm mùa giông bão viếng thăm
họ hoàng hồn trong giấc ngủ mỗi độ sông đi hoang/ sông trườn khỏi chiếc cũi nén tức ngực mùa biển động

trái đất già đi
trái đất teo tóp lại
trái đất không nuôi nổi những đại ngàn
trái đất không còn đủ chổ cho sông vươn dài những cánh tay
về tắm mát những đứa con trên đồi cao mà lúc nằm ngửa mặt lên trằn trọc không ngủ được sông nhìn thấy/ nghe thấy những tiếng thét khát

hằn lên khuôn mặt thiếu ngủ của sông những dấu nứt chân chim
họ nghe sông thở dài

sông
xếp lại những sải tay
co lại dáng uy nghi của ngày xưa

sông
thôi không trở mình
nằm ngoan trong chiếc lồng đắc đỏ
để loài người có thêm một khoảng trống nào đó bên sông mà trú ngủ
họ sẽ đến gần sông hơn
sông rồi không còn là sông
sông sẽ gầy đi/ khô đi/ trơ nhọn hoắc những mõm đá/ tái nhợt những đụn cát đã đi cùng sông đến tận cuộc đời

ai cũng phải chết
ông tôi cũng đã chết
và,
sông có lẽ cũng sẽ chết

những kí ức về sông mà ông tôi treo trên gác bếp
biết đâu sẽ có người đọc được
khi đó,
họ sẽ chỉ dẫn loài người cùng nhau hát tụng sông

sông thôi đừng nghêu ngao hát một mình,
về mình …

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả