Gió nhảy trên ngọn đồi trọc
Đường êm sao lòng cứ xốc
Đụn trắng – bụi bay hay nắng bay.

Trong mát khoảng đời cô em họ
Vẫn thiên thần đôi mắt tròn đen
Thăm thẳm như chưa một lần cũ.

Tuổi bốn mươi bỗng thành thơ nhỏ
Chợt là khách lạ giữa làng quen
Một rá khoai bùi đã làm quý.

Thèm nghe thơ hơn gặp người thương
(Tình đậm ngại gì một hôm chậm)
Ấm nào bằng ấm tiếng quê hương.

Nhìn mặt đấy lòng chưa thôi nhớ
Không uống – li đầy vẫn muốn nâng
Đất cằn mà hồn người cứ rộ.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả