Nhà văn, sinh tại Đà Lạt, hiện làm việc tại Đồng Nai.
HỒN PHÁCH NGÀN NĂM
Truyện cực ngắn

Anh ngồi trầm ngâm trước chai rượu và lắng nghe tiếng cười nói dập dìu đằng xa. Dựa lưng vào thành ghế anh từ từ để cho cái chất lỏng vàng sánh thấm vào người từ từ và êm dịu. Tội tình gì mà phải kiêng khem? Sau cuộc trăm năm, tất cả những người cười nói giờ đây sẽ đều phơi xương trắng cả. Bàn ghế gãy mục, cỏ mọc rêu phong, vỏ rượu bia vỡ nát nằm ngổn ngang. Chừng mấy cuộc bãi bể biến thành nương dâu, nương dâu trở thành quán nhậu, quán nhậu thành bãi tha ma, thế là đã ngàn năm trôi qua. Xương trắng vỏ bia đều vỡ vụn nằm sâu dưới lớp trầm tích, trở thành một thứ văn hóa lên men. Mạt na thức cứ đeo bám dai dẳng A lại da thức, luân chuyển không ngừng trong vòng sinh diệt. Bao nhiêu nhân duyên tụ lại thành hình hài rồi tản mác ra khỏi bộ xương trắng để kiếm cớ mà đầu thai. Ngàn năm sau, chỗ anh ngồi đây biết đâu đã biến thành công trường khảo cổ của văn hóa rượu bia. Sẽ có một chàng khảo cổ chăm chú tỉ mẩn đào xới. Người đó biết đâu lại chính là anh. Râu ria tua tủa, kính đeo dày cộm anh cẩn thận gạt đất để tìm lại mấy mẩu xương nát. Ngày này qua ngày kia, anh tìm hết mảnh đầu lâu, hết những vụn xương mà chắp lại. Rồi qua chương trình vi tính, anh phục hồi gương mặt tiền nhân mà anh đặt tên là “Người uống rượu 1”. Khi tất cả hoàn tất liệu anh có hoảng kinh khi thấy mình đang tìm kiếm và chắp nối lại chính bản thể phiêu lãng ngàn năm của mình qua những vụn xương vỡ nát? 

Nagoya, ngày 28-1-2011 

MỘT CUỘC DẠO CHƠI 

Từ sân nhà nhìn ra khu vườn không rộng lắm. Bên ấm trà đang uống dở dang, tôi chợt muốn đi dạo quanh khu vườn nhỏ. Hình như đã lâu lắm rồi tôi chưa bước ra sân. Bước tới một bước, người tôi nhỏ gấp đôi. Bước thêm một bước nữa, người tôi còn phần tư. Chưa đến mười bước chân, tôi đã là con sâu cái kiến. Khu vườn mở rộng mênh mông. Tôi cưỡi lên một con kiến nhỏ, lấy một cọng cỏ may làm binh khí đi đánh đông dẹp bắc. Rất nhiều con nhện muốn ăn thịt tôi, và gai góc làm tôi chảy máu. Chỗ định đi dạo chơi biến thành bãi chiến trường. Càng đi xa, tôi càng thấy mình nhỏ lại. Khu vườn vẫn đi chưa hết. Nhưng người tôi đã nhỏ bằng cọng lông, gió có thể cuốn tôi đi mất. Thế mà ấm trà tôi vẫn uống chưa xong. Tôi quay ngược trở lại. Và người tôi lớn lên dần dần. Đến bên chiếc bàn đá uống trà, tôi trở thành hình dạng cũ. Thời gian như chưa từng trôi qua. Chén trà còn ấm nóng nhưng tóc trên đầu tôi đã bạc, tay tôi đã run. Một vọng tưởng ném đi, thân lao như vũ bão. Thế là một cuộc dạo chơi đã mất gần cả một cuộc đời.

Nagoya, ngày 3-6-2010

SỐNG GIÀ                                                                                                          

Anh vào viện dưỡng lão thăm người thân. Bà gác cổng nghiêm nghị nhìn chăm chú vào dòng chữ anh viết trên quyển sổ lưu khách ghé thăm như một con lợn béo núc đeo kính chăm chú đọc manga hay hentai vậy. Rồi anh cũng được vào. Xung quanh sân các ông già bà cả đang sưởi nắng đứng ngồi la liệt. Kẻ nhắm mắt dưỡng thần xong mở mắt thở dài lắc đầu như tiếc nuối một thời quá vãng. Người run run lần chuỗi hạt trên tay, miệng lẩm nhẩm như sám hối điều gì. Để sống được già như thế, trong đời người chắc hẳn phải làm nhiều việc ác nhân. Có kẻ ngồi trên xe lăn, thở hồng hộc không ra hơi mà sao vẫn níu lấy chút đời tàn. Sống vậy còn khổ hơn là chết. Sao người ta cứ nguyền rủa cõi đời này khắc nghiệt mà không ai chịu rời bỏ nơi đây? Chắc đời cũng có nhiều lạc thú lén lút khác chăng nên người ta mới quá tham sống như vậy. Anh chợt nhớ có lần trong bệnh viện thấy một lão già chắc cũng gần chín mươi, người cứ nhễu nhão ra như lá rách, tay yếu đến mức không thể cầm lược chải đầu mà vẫn còn thều thào “Tôi còn khỏe, vẫn chưa muốn chết đâu bác sĩ ạ”. Thật bi hài. Bác sĩ đâu thể nào níu kéo được thời gian. Ai cũng chỉ có một thời của mình thôi. Qua thời rồi mà tay vẫn còn níu chặt ghế, miệng la hét “Tre già thì măng mọc nhưng măng nào mọc dưới ghế tao là tao chặt” thì thật là đau đầu. Nhưng đời là vậy. Anh mừng thầm là mình không phải sống già như thế. Chào tạm biệt người thân, ra cửa còn lịch sự chào thêm bà lợn đeo kính, anh thẳng bước về nhà. Dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp xong, anh ngồi vào bàn viết. Mở ngăn kéo dưới bàn, anh lấy ra một khẩu súng lục, đạn đã lên nòng. Trước khi giơ súng bắn vào đầu mình, anh chợt nhớ đến những lão già trong viện dưỡng lão và một nụ cười nở trên môi anh vì niềm vui rằng mình sẽ không phải sống già như thế. 

Nagoya, ngày 6-10-2010

TÍN HIỆU 

Bóng hình anh ngồi đó bao lâu đã biến thành một cây khô trơ trụi. Cứ như từ một khoảnh khắc nào đó, tay anh vươn dài bám vào trần nhà, chân dài ra chạy loăng quăng trên mặt sàn gỗ, bám vào khung cửa sổ, người cứng đờ ra như một gốc cây khô. Người đời bao nhiêu năm nay tưởng anh mất tích, căn nhà anh cũng hoang phế từ lâu. Người ta càng không thể hiểu tại sao lại xuất hiện một khô mộc trong nhà, rễ cành bám đầy sàn trần nhà mà lại không cắm vào lòng đất. Bởi vậy nên cây mới chết khô chăng. Anh không thể nào trả lời được. Anh không biết tại sao mình biến thành cây khô nhưng anh biết mình chưa chết. Anh chỉ câm lặng mà thôi. Những cành những rễ trườn ra ngoài cửa, tràn ra khung cửa sổ ngày hút ánh trời, đêm hứng sương khuya cũng đủ nuôi sống anh trong niềm vui tịch lặng. Nhưng từ một cành cây cao nhất trên trần nhà, chỗ góc khuất nhất đã mười năm nay, cứ vào mùa xuân đều nhú ra một chiếc lá thật nõn rồi hóa vàng và rụng xuống vào mùa thu. Một dấu chỉ duy nhất. Như một chiếc đèn tín hiệu chớp tắt báo tin, chiếc lá nõn cũng là một tín hiệu chớp tắt theo mùa. Không sớm, không muộn, anh cưu mang trong lặng lẽ một dòng nhựa kỳ bí để bật nở một chiếc lá đúng chu kỳ nơi một góc xa khuất nẻo. Đã hơn mười năm có lẽ, hình hài cây khô của anh vẫn lấp lánh một tín hiệu xanh. Chỉ có điều không có ai nhận ra cho đến tận bây giờ. 

Nagoya, ngày 3-1-2011 

PHẢN LOẠN 

Hắn làm nghề diễn kịch cho lũ trẻ con xem đã hai mươi năm. Đồ nghề của hắn rất đơn giản, chỉ gồm có một hình nhân thằng hề nhỏ với những  sợi dây nối tay chân mũi miệng thân hình để hắn có thể giật dây điều khiển. Hắn nghĩ ra những câu chuyện với thằng hề là nhân vật chính trong đó và biểu diễn cho lũ trẻ xem. Sân khấu có khi trong nhà, có khi chỉ là một bãi đất trống hay một khu vườn bỏ hoang. Lang thang cùng thằng hề của mình suốt hai mươi năm, hắn xem thằng hề không chỉ là nhân vật của mình mà còn là bạn tri kỷ, nơi gửi gắm ước mơ của mình. Những gì không đạt được trong đời thực hắn đều đưa vào những tích truyện và cho thằng hề được thỏa mãn những mơ ước đó. Chính xác thì thằng hề là một bản sao của con người hắn, một phân thân khác của cuộc đời buồn. Hắn chăm chút cho thằng hề và ngược lại thằng hề cũng cố diễn cho hay, mang về những đồng bạc lẻ để nuôi sống hắn. Một lần, hắn đang điều khiển thằng hề cầm con dao nhỏ múa may đung đưa, không biết tại hắn giật dây quá mạnh hay sao mà thằng hề nhảy lên, đâm suốt con dao vào ngực hắn. Không biết thằng hề nghĩ gì vì mặt nó lúc nào cũng cười. Bỏ mặc hắn nằm gục trên sân khấu giữa vũng máu, thằng hề lấy con dao cắt đứt các sợi dây điều khiển và tiếp tục trình diễn cho hết vở kịch. Về sau không ai biết thằng hề đó đi đâu[i]

Nagoya, ngày 2-3-2011


Giá: 40.000 đồng.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả Hoàng Long