Tặng cho em trái tim đau cùng tận
Là niềm vui khổ một đời
Em hãy nhận thay cho hoan lạc
Để xua đi những ủy mị tình người
Tuổi còn xanh niềm ước vọng tràn đầy
Em có nghe chăng tiếng lòng anh thổn thức
Anh lang thang ngày mưa buồn năm cuối
Anh bơ vơ như loài chim ướt cánh
Mang tự tình trên nỗi nhớ mênh mông
Ngày đón anh bằng dửng dưng kẻ lạ
Dù lớn lên anh đã gặp ngàn lần
Cơn gió đời vô tình vần vũ
Anh tựa hồ như chiếc lá rớt trong sân.

________________________

* Đây là bài thơ thời Áo Trắng của Jalau – một cây viết chủ lực của Nội san Panrang ngày trước – được bạn đọc sưu tầm, gởi đến. Tagalau đăng lại, gọi là chút tưởng nhớ đến hương hồn người thi sĩ quá cố này.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả Jalau