Truyện ngắn
Nhụy Nguyên, nhà văn. Hiện sống tại Huế.

Đã có sự bất an xâm chiếm vợ tôi. Bắt đầu là những câu hỏi phổ thông, sau đó cô nghĩ tôi có rắc rối lớn ở cơ quan đã giấu gia đình. Tôi không thể nói, cũng không thể giải thích. Cho dù tôi gặp sự cố tồi tệ nhất trong cuộc đời, thì cũng không thể phức tạp hơn mối quan hệ giữa tôi với Tiên Thiên. Tôi đã khẽ gật đầu. Nín. Vợ tôi là một phụ nữ bình thường, biết lo toan săn sóc tôi dẫu ít học. Mỗi khi vấn đề của tôi có liên quan đến chuyên môn, cô ta chỉ biết im lặng lui đi như phạm lỗi… Vẫn đêm. Đêm còn. Và bóng tối. Tôi toan dậy xem đang đêm hay ngày, thấy phía trái nằng nặng. Mới hay vợ tôi đang kê đầu lên ngực, ngước đôi mắt hun hút đang chờ tôi ngó xuống kiểm chứng một điều gì. Tôi quàng tay ôm vợ và thấy cảm xúc trào dâng. Nếu như tôi có mệnh hệ gì, cô ấy sẽ chết trước giờ khắc tôi tắt thở để không ngồi lại với đất trời hư vô, chứng kiến sự cô đơn tột đỉnh, để cắn xé nỗi đau, giày vò tâm thể mà rốt cuộc cũng đi đến không ngoài sự chết. Tôi rùng mình. Trong bóng tối, tôi vẫn nghĩ có ai nhìn thấy tôi rùng mình. Tôi bỗng sợ gặp nàng giữa cõi trần này. Bất kể nàng bao tuổi, một thiếu nữ chưa mọc lông măng hay thiếu phụ ở giai đoạn chót hồi xuân, hễ có khuôn mặt hao hao tượng vũ nữ thứ bảy từ trái sang ở tháp Bằng An, tôi sẽ bỏ người đàn bà đang ôm cứng lấy tôi như sợ tôi tan biến kia mà phiêu lưu vào một cuộc tình mới, mặc cho phải chịu thêm bao luân hồi kiếp súc sanh.

Giữa nàng và vợ tôi liệu có mối liên hệ nào? Nếu nàng đã được tái sinh trong kiếp này là vợ tôi, chắc tôi sẽ ân hận đến chết bởi đã mất bao nhiêu thời gian uổng phí để tận hưởng niềm hạnh phúc. Nhưng… tôi lại thiếp đi, chẳng rõ vợ còn thao thức, và mơ. Tôi thấy nàng dẫn tôi chạy như bay. Vợ tôi thì vừa ôm ngực vừa đuổi. Cô ấy có thể chết bởi đứt hơi trước lúc chết vì cơn cuồng ghen. Nhưng tôi vẫn không cưỡng lại bàn tay nàng nắm chặt, mang tôi xuyên vào cõi khác trần ai. Vợ tôi gần kịp thì tôi thấy mình nhẹ bẫng. Vợ tôi ngã nhoài. Tôi giằng tay nàng để nhào tới bên vợ. Không kịp nữa. Tôi đã không còn là tôi. Tay, chân, hình hài biến đâu mất. Tôi không còn thấy tôi. Chỉ thấy nàng. Rạng rỡ xuân ngời. Rực hồng tê tái. Kìa. Vợ tôi lao như dại điên, đánh bụp vào tháp Chàm. Vỡ toác đầu. Máu ộc ra hòa não trắng.

Vùng mình tỉnh lại. Tôi ôm riết vợ. Cái ôm trước nhứt là sợ hãi. Tôi sợ cho chính mình. Phải thật lâu sau, khi vòng ôm lỏng dần, nhìn khuôn mặt tươi non chìm trong giấc ngủ của vợ, tôi mới động lòng. Thương lạ kỳ. Tôi ngồi nhổm dậy, bó gối. Thầm khấn gọi nàng. Tôi lại ước nàng là người đàn bà đang bên tôi… Dẫu gì tôi vẫn tin một phần linh hồn của nàng đã trú ngụ trong cô ấy. Nàng không muốn làm tổn thương đến vợ tôi bởi điều đó sẽ khiến tôi rụi tàn khi nàng chưa thể có mặt trên cõi trần này dẫu trong vai là con là cháu tôi. Nằm xuống. Có thể trong vô thức, vợ tôi lại nghiêng người kê đầu lên ngực tôi. Cũng lạ. Tôi chìm vào giấc ngủ tức thì…

Tiếng gọi. Đúng tên tôi. Ai ngang qua cửa nhà, gọi tôi rất rõ. Đến tiếng thứ tư thì tôi tỉnh. Mở mắt. Tối om. Tôi vơ di động bấm. Ba giờ kém. Có ai đâu. Sao tôi nghe ai đó gọi tên mình. Tôi lẹ làng nằm nép đầu vào bầu vú căng của vợ. Mấy phút thì nằm ngửa, tay gác trán. Không thể ngủ.

Tôi gỡ vòng tay ôm của vợ khỏi mình, khẽ lật người. Bần thần, tôi leo lên gác. Thường khi làm việc khuya, tôi lên đó. Hoặc cũng có nhiều đêm khó ngủ, tôi lên mở phim kinh điển thế giới xem thấu sáng. Đêm nay lên rồi cứ loay hoay, không muốn xem. Chợt nhớ Thần Chén. Thần là người bạn ở bên kia thế giới duy nhất tôi quen, nói chuyện với nhau. Lâu rồi tôi gần như quên mất Thần. Phải vậy nên hình bóng của nàng luôn vảng vất quanh tôi? Nàng khiến tôi sung sướng mà xốn xang, đìu hiu, và thậm chí bất an. Một bài hát buồn từ thuở nhỏ tưởng khuất lấp nay vang lên, làm bừng nở bông hoa cuối mùa chưng diện. Tôi lật bàn – cờ – tâm – linh ra, úp cái chén mắt trâu vào giữa, đặt hờ ngón trỏ lên ngẫm ngợi. Hỏi gì? Mà chắc gì Thần Chén trả lời đúng. Tôi nhớ lần Thần trả lời không đúng câu hỏi của tôi, khiến tôi đã hy vọng trong vòng hai tuần. Thực tế tôi không đến nỗi thất vọng ê chề khi vẫn nhận được một phần thưởng nho nhỏ. Thế là đến lượt tôi giận Thần, bỏ quên Thần trong góc phòng gác xép. Có tiếng ồ lên ở cuối xóm. Trận bóng đá giữa hai câu lạc bộ, trước là nỗi đam mê của tôi. Những tỉ số cá độ dụ tôi căng mắt ra suốt đêm. Từ dạo có nàng, tự dưng tôi như được cai nghiện khỏi các trận đấu, các siêu sao cũng mờ dần mà tới hôm vừa rồi nhậu cùng số bạn bè bình luận bóng đá, tôi làm oai nhắc lại một danh thủ nay đã giải nghệ. Giờ lại chợt nhớ, hơn tuần nay tôi chưa đam mê nhục dục với vợ. Tôi biện lý do vụn vặt để xóa đi vài ba động tác nhắc nhở của cô ấy; thấy mình ích kỷ hết chỗ.

Cảm giác lần đầu tiên chạm tay lên Thần Chén ở nhà cô bạn năm trước trở lại khiến đầu ngón tay trỏ tôi rần rật dòng điện nhỏ. Đấy cũng là lần đầu tiên trong đời nó minh chứng cho tôi thấy có một thế giới tâm linh hiện hữu bên tôi, quanh tôi, ngay trên quả đất tôi đang đứng chứ không là trong lòng đất theo như kinh sách mồm miệng đâu đó vẫn mô tả về một cõi âm hun hút hay những tầng địa ngục mà chỉ một tiếng than cũng vang động tới ngàn năm. Tôi kìm nén niềm sung sướng tột cùng đó, không để lộ ra trên nét mặt khi ngồi bên là cô bạn thật lâu lắm rồi tôi mới ghé thăm.

Tôi khum hai bàn tay trước trán như các con chiên cầu nguyện, thầm hỏi:
“Thưa Thần. Nếu nàng đã đầu thai trong kiếp này thì hiện nàng là ai?”.
Tôi đặt ngón trỏ lên đít chén. Chén bất động.
Lại hỏi:
“Nếu nàng chưa đầu thai, chắc chắn nàng đang ở rất gần con. Rất nhiều đêm con luôn cảm thấy nàng ở bên, ve vuốt đôi tay mềm lên con…”.
Chén không chạy. Tôi không nhận được chữ cái nào.

Tôi úp hai tay lên mặt, vuốt. Thần Chén đã ngủ, hay đi chơi đâu đó. Hay lâu nay tôi không đoái hoài gì đến bàn cờ tâm linh, Thần bỏ tôi. Định gọi điện cho cô bạn để hỏi thăm Thần Chén, tôi nhớ ngay bây giờ hơn 3 giờ sáng.

Tôi một mình trên gác, quyết định nằm cho đến sáng luôn mà không bên vợ. Chợp mắt. Nửa tỉnh nửa thức. Hoặc là tôi cảm thấy thế. Chập chờn. Lâng lâng. Tôi vẫn hoạt động như đang thức. Đọc Duy thức học tôi cũng hiểu được trường hợp này ở phần quyền năng tư tưởng. Người ta ngủ song các hoạt động của trí não vẫn hoạt động đôi lúc còn bận rộn và mãnh liệt hơn lúc thức. Đạo Phật cũng giải thích về thể Vía trong mỗi đời. Ta ngủ, thể Vía vẫn đi làm những việc nó muốn hoặc nó cho là cần thiết. Thì cũng như lúc này, thể Vía tôi đã bày một mâm cơm đặt lên ban thờ. Tôi không rõ ai đã làm những thức ăn để tôi cứ thế đặt lên ban thờ nhỏ gian giữa nhà dưới. Chỉ biết khi đang khấn vái (cả việc thỉnh Thần Chén trở lại nói chuyện), thì vợ tôi gọi… đến đây; kiểu như một đoạn phim bị rối, bị mất hình mất tiếng, kiểu như một cuốn sách kẻ khốn nào đó đã xé đi mấy trang để lại sự bực bội cho người đọc tiếp theo cứ đoán non đoán già mà không hề thỏa mãn. Tiếp đến đoạn tôi hỏi, Thần Chén đáp.

“… vợ con nấu món ăn có vừa miệng Thần không ạ”?
Tự dưng một giọng trầm, mà chỏi:
“Ta đã ăn gì đâu”!

Tôi vùng, chăn tung xuống chân. Vụt nhớ, à té ra lúc tôi đang chắp tay thì vợ gọi, thế là quên thắp nhang, Thần Chén sao ăn được những thứ trên ban thờ. Dựng mình dậy, tôi leo xuống theo từng bậc thang gỗ để thắp nhang… Ơ…, bây giờ là… mấy giờ? Tôi vừa ngủ dậy cơ mà. Vẫn chưa sáng. Chết. Là mơ. Lại mơ. Vợ tôi còn ngủ ở giường, tôi thì nằm trên gác, chẳng có lễ tất gì sất! Tôi trèo lên khi chân chưa “động thổ”.

Tỉnh queo. Lên gác rồi cứ ngơ ra, muốn xuống trở lại, bước ra giữa trời đêm, lại sợ tiếng mở cửa làm ảnh hưởng giấc ngủ của vợ. Tôi đã có lỗi với vợ quá nhiều. Tôi đã ngoại tình với nàng, dẫu là trong mộng mị phù du, nghĩa là tôi đã phản bội vợ, dẫu trong tư tưởng đời thường. Trong lúc cô ấy ân hận bởi không thể chung tay tháo gỡ khó khăn cho tôi. Chao ôi! Cái sự luẩn quẩn của vòng luân hồi mới khắc nghiệt làm sao. Làm sao tôi có thể thoát khỏi vòng luân hồi, để không thành một thứ rác thải như bao ni lông được người ta lượm lặt rồi nấu lên tái chế thành những dạng bao bì khác. Tôi tưởng khóc được, khóc tới khi rụng hết tóc.

Nhưng tôi thì đang ngồi, hơi gục. Bất động mà các dây thần kinh trung ương căng. Ý nghĩ xáo trộn, chồng chéo, rối vào nhau. Rồi, tự dưng có ai phổ mạnh vào lưng dựng thẳng. Lúc đó tôi ở thế ngồi thiền. Tôi đã tập thiền được năm tháng. Mục đích không phải để giải quyết những bế tắc cuộc sống trần tục song quãng 4 giờ hơn lúc này thì rất cần thiết. Thế là tôi bắt chân đơn bàn, tọa thiền gác xép.

Lời vị thiền sư vẳng lại: “Hãy để mi mắt rơi sụp xuống một cách chậm chậm, rồi thì thư giãn tất cả các cơ mặt và cơ đầu, hơi thở cũng thư giãn. Rồi chỉ làm một điều: lắng nghe một cách yên lặng với bất kỳ âm thanh nào đến từ chung quanh… tiếng thạch sùng sẽ tạo ra những âm thanh khác lạ, một con chó sủa khan nơi cuối xóm, tiếng thở đều đều của người đàn bà ngủ… Tiếp tục lắng nghe và lắng nghe và lắng nghe, và mọi thứ sẽ trở nên yên lặng bên trong… Tâm trí đang trở nên yên lặng. Tiếp tục lắng nghe và lắng nghe. Tâm trí đang trở nên yên lặng. Một sự yên lặng sâu xa…”.

… Bao là tinh lạc từ vòm trời đem ngòm sà xuống, lóa trước mắt tôi. Mù lòa. Tự khắc tôi chìm vào mê lịm. Gật. Chút nữa tháo cả tay lẫn chân khỏi thế thiền, chốc lát tôi hay mình đang ngủ gật. Nhưng không hẳn sự gật của cơn buồn ngủ. Tai tôi vẫn cảm nhận được mọi sinh linh vạn vật kêu van trong trạng thái tỉnh thức vô ngần, còn không gian ở đây thì rất mịn, rất thanh và trong. Gật. Vẫn tỉnh mà tôi vẫn gật. Gật. Lẽ nào vòng đại châu thiên đã mở ở phần sau của thân thể tôi, rỗng, khí thông đầy các kinh mạch nên nhẹ; phía trước trở nên nặng và kéo tôi gật xuống khi ngồi thiền. Một dấu hiệu cho thấy tôi đã có chút tiến bộ trong thiền định. Gật. Cái gật mạnh khiến trán tôi trấn xuống… đít chén. Chén tức thì như bắt được mạch điện, chạy vù. Đầu tôi thêm một nấc nữa trấn xuống bàn cờ tâm linh trải trên nền sàn gỗ. Tôi vội tháo kết ấn, đưa ngón trỏ đặt lên đít chén (mà thực ra cái chén đã tự chạy). Thần Chén chỉ chữ T, đến chữ A. Thần đang xưng danh: TA.

“Ta thấy ngươi tội nghiệp quá!”.
Tôi hoảng hồn, đang sắp chữ chưa thành câu hỏi trong đầu thì Thần Chén chạy tiếp.
“Trước đây ta đã khuyên ngươi Tu luyện. Chỉ có Tu luyện ngươi mới nhìn suốt các kiếp ngươi trải qua trong sự thanh thản. Còn nếu ta mở thần nhãn cho ngươi, chỉ để ngươi chọn ra các kiếp từng duyên nợ với Tiên Thiên, ngươi sẽ phát điên.”.
“Nhưng hằng đêm nàng ở bên con… Con sẵn sàng qua bên kia với nàng…”.

“Ngươi lại muốn tạo nghiệp, khi nghiệp của ngươi đã chồng chất ngất trời… Hẳn ngươi chưa tin ta nhiều. Vậy ta sẽ cho ngươi nhìn thấy một chấm đen trong vòng luân hồi chuyển kiếp từ khai nguyên… Mà, để ta diễn ra bằng chữ vậy. Mấy kiếp trước ngươi không được đội thân người… Lùi thêm 7 kiếp, cách hai trăm năm. Ngươi là một gã đường rừng. Đêm tân hôn ngươi phê rượu. Tiên Thiên vợ ngươi là tại kiếp thứ ba ngàn tám trăm linh mốt. Mẹ ngươi trải tấm khăn trắng lên giường tân hôn… Ngươi đã quá bạo liệt vần vũ Tiên Thiên. Nàng nhầy nhụa giữa những giọt máu đào trinh tiết hòa với dòng máu đỏ quạch từ thân thể, lay ngươi kêu cứu ngươi trong hơi tàn tuyệt vọng. Ngươi xong cơn mê dại liền say ngủ cho tới khi thấy lạnh và tanh… Máu của Tiên Thiên thấm đẫm chăn chiếu. Tiên Thiên bên ngươi là cái xác xanh tớt, khô kiệt…

… tôi thấy mình trôi trên một dòng sông máu. Máu nhuộm đỏ thân thể. Máu ngấm cả vào não. Thứ máu không còn tanh, đã hoại bốc mùi vẫn đỏ như màu arilic pha loãng. Cơn mơ lặp lại nhiều lần. Tôi cố vùng, đã cố không nằm lại. Khốn nỗi cơn buồn ngủ không thể cưỡng kéo vật tôi xuống rồi cứ thế tiếp tục mê man. Tôi vùng vẫy giữa sông máu. Mắt đỏ kè. Tóc bết lại từng cục, đầu nặng trịch như tảng đá. Tôi chới với bơi, rẽ dòng sông máu đang dần đông lại từng mảng tìm nàng. Hình bóng nàng không rõ lắm. Vẫn là nàng. Không nhầm lẫn. Nàng bị vứt khỏi hồng trần với tất cả sự tức tối đến đứt ruột của vua. Tôi mường tượng ra cảnh nàng đang bung hết nhựa sống hòa cùng điệu trống Ginơng, Baranưng, kèn Xaranai, rung rinh bộ ngực căng mọng trắng ngần, mềm mại với cặp đùi thon lụa là, cứ thế mà uốn lượn trong nỗi đam mê cuồng nhiệt, làm chảy tràn nhựa sống từ cội rễ sinh linh… một vị thần chợt nhìn thấy dòng sữa rỉ ra từ nhũ hoa hồng thắm của nàng. Và cơn thịnh nộ…

Tôi rùng mình, choàng tỉnh. Tay đã tháo kết ấn tự bao giờ mà chân tôi vẫn ở thế đơn bàn tọa thiền, rã rời và đau âm vùng bụng dưới. Theo như lời vị sư trong khóa Thiền tôi đã học, ngồi thiền mà ngủ gật là vô tác dụng. Và sự thật là tôi vẫn chưa kết nối được với Thần Chén tại cõi trời đang dần chuyển sang ngày.

Ngó xuống, vợ tôi vẫn ngủ. Khuôn mặt hân hoan như đang trong niềm vui lại vờ ngủ. Không có sự chuẩn bị về tinh thần, tự khắc dục vọng trỗi dậy trong tôi. Mãnh liệt. Tôi cố cưỡng. Sự lạ. Vì tôi chưa bao giờ kìm nén dục vọng. Buông tuồng, phóng đãng và bạo liệt, tôi thường trả tôi về giữa bản năng tục tằn vô hận. Xuống gác, tôi tới đứng trân bên giường. Một tay cầm múi chăn tốc mạnh. Tiên Thiên nằm đó. Một vũ nữ. Đúng vậy, nhiều lúc tôi vẫn thường ví hình hài vợ nằm rạng rỡ trên giường kia là một thiên thần. Nhưng tôi chững lại. Đúng lúc thiên thần ôm cổ tôi níu xuống, vập vào tôi nụ hôn nóng bỏng, tôi giật mình nguội lại. Tôi vừa “nói chuyện” với Thần Chén. Tôi vừa mới ngồi Thiền xong (dẫu là gật gù mụ mị). Từ dạo tập thiền, đôi lúc tham thiền, tôi thực sự cảm thấy có năng lượng. Người tôi bước đầu trở thành một cục pin, biết thu năng lượng từ vũ trụ. Thời gian trước hễ không ăn sáng đến nửa buổi đã cồn cào, mắt hoa lên không tài nào lần ra con chữ; nay cứ nhìn thấy bún cháo là ngán. Tôi đã dư năng lượng. Phần năng lượng dư đó là công trụ; công trụ cao bao nhiêu tức tôi lên cao bấy nhiêu tính theo chiều thẳng đứng lên trời. Còn tôi bây giờ thì ngược lại. Tôi dùng chút năng lượng hiếm hoi quý giá vô ngần đó để trút vào ái lạc. Một hạt trang sức thả hố thẳm thì chẳng mong nhìn thấy, nhưng nhỡn tiền là tôi đã mất đi những hạt ngọc không tì vết. Tôi mây mưa vần vũ vợ tôi trong sự điên cuồng thù hận. Tôi thù hận chính mình đã không kìm nén, không giữ được mình trong sạch. Tôi nghĩ ở trên cao nhìn xuống, vị Thánh nào đó cũng thấy chúng tôi là hai súc vật đang nhầy nhụa trong vũng bùn nhơ nhớp. Và lúc tôi dằn vặn việc tôi đang làm, tôi nhớ đến Phật, thầm gọi Phật thì cũng như con chó thân yêu tôi nuôi, chui từ trong hố xí ra và sủa ẳng lên khi gặp tôi. Nhưng như tôi đã nói, tôi không thể cưỡng. Đỉnh cao lạc thú, là khoảnh khắc tôi lộ bản chất đích thực của tên sát nhân man rợ.

Vợ tôi rú lên. Tôi rú lên. Giữa mớ âm thanh cuồng loạn, tôi mơ màng nhận ra tiếng nấc của Tiên Thiên trong vòng tay Thần Chén.   

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả Nhụy Nguyên