Tặng KTLK

Xa xa một khoảng cách
Vời vợi dốc đèo cao
Thung lũng sâu thăm thẳm
Đôi đồi thông xanh xao.

Đường dài mưa lâm thâm
Gió se từng sợi lạnh
Đà Lạt mưa không tạnh
Môi tím… má mỏng manh.

Gửi niềm thương nỗi nhớ
Anh bước vội nơi em
Nơi căn phòng ấm áp
– Ai sưởi ấm lòng anh.

Khoảng trời riêng chiều ấy
Em mắt tròn long lanh
– Hình như má em đỏ
Hồn em tít… trên cành.

– Anh – Em miền nắng cháy
Một khoảng trời riêng mang.
– Em – nữ sinh áo mỏng
– Anh – lữ khách hoang tàn.

Em ngược, anh miền xuôi
Không hẹn mà quen trước
Có chăng … trời biết được!
Hay đôi mình… ”duyên thiên”!

Katê mùa vẫy gọi
Em thẫn thờ riêng em
Ramưwan anh đợi
Em ngây ngô… nợ lời.

Quê ta thời đương nắng
Đà Lạt trời lạnh chăng!
Dòng thơ mang vị mặn
Thầm tặng ai… tương tư.

                       Đà Lạt, 2-5-2009 – Viết bởi một người say

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả Caramai