(Thử bình thơ anh em nhà họ Chế) 

Hai Chế hơn nhau băm bảy tuổi.
Người ra đi – đi thật xa, kẻ ở lại phải trả nợ cho đời.

Tôi khoái Chế anh bao nhiêu tôi càng khâm phục Chế em bấy nhiêu. Bởi câu thơ dài mà không dư, không rỗng; dài mà hay, mà văn chương cháy bỏng, khôn cùng. 

Nếu Chế anh xót xa cho tháp “gầy mòn vì mong đợi” thì Chế em nuối tiếc “tháp lạnh”, “tháp hoang”, nhưng chẳng dám nhớ vì không muốn nhớ hay ngợi ca, chỉ mặc cho “bác tiều phu nhớ, dân buôn lậu nhớ”.

Chế anh bay “theo hồn dân tộc đang bay”, Chế em hát “trái tim đui, khổ đau linh thánh”.

Chế em “sát na”, Chế anh “sờ soạng”.

Chế anh nghiêm nghị phê: “Chớ lấy cớ thơ mà viết những chữ thùng thình như áo rộng rộng hơn đời”. Dùng mười sáu chữ thênh thang nhẹ nhàng ghép thành một câu thơ hay, tuyệt bút. Tôi mê, thán phục sát. Chê mà chẳng chút mảy may mất lòng ai. Chê mà lại êm tai, lạ nhỉ! Chê nhưng khiến người mắc lỗi đành cúi đầu tạ tội, tạ ơn rối rít.

Chế em thành kính tri ân bậc tiền nhân bằng mười bảy chữ ngọt ngào thấm đậm chất thơ: “Hãy hình dung trăm ý tưởng tài hoa chịu làm vô danh cho tháp Chàm có mặt”. Người nhắc nhở con em chớ nên tự cao tự mãn, không nên như con suối kia chưa đóng góp gì cho dòng sông, mà bởi “mãi lo ưỡn ngực làm cao” nên “tự đi tiêu tán ở lưng đồi”.

Xuân Bính Tuất.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả