Bóng của đêm hội hóa trang
Những khuôn mặt thật đằng sau mặt nạ
Ánh sáng lung linh phản chiếu muôn màu
Roméo và Juliet vẫn tìm thấy nhau
Bởi Shakespeare muốn thế!
Tôi chẳng muốn trái tim bi thương
Nên đã lacquer nó bằng chì
Có khi bị nhiễm xạ!
Phủ lên khuôn mặt giả chai lì
Mặt nạ và mặt nạ
Mặc ai người la ó vỗ tay!
Tìm mãi chẳng thấy ai giữa ban ngày
Ngay cả tôi – sau khi tỉnh cơn say
Mọi người mê mải múa may mê sảng
Tôn vinh tiền quyền phe nhóm
Động cỡn tôi lắc lư!
Trong buổi lễ trang nghiêm giữa thanh thiên bạch nhật
Những thân xác người rất thật
Nực hương xà phòng nước hoa
Nặng mùi mồ hôi nước giải
Những cái mặt nạ giả mặt người
Ai cũng muốn đóng vai lương thiện
Nên phải vô tình bạc ác
Chẳng ai nhận vai phản diện
Nên đêm hội phải hóa trang!
Tôi không nghĩ mình là Roméo
Càng không nghĩ cuộc đời có Juliet
Nhưng Shakespeare là có thật
Mối hận thù giòng họ là có thật
Nên hai người phải chết!
Không còn đêm hội hóa trang
Chẳng cần những khuôn mặt người đằng sau mặt nạ
Vì Roméo và Julliet đã tìm thấy nhau
        tìm đến cái chết
                 để người khác được sống
Kịch bản là như thể
Bởi Shakespeare muốn thế
Còn tôi thì không!

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả