Mảnh đất Ninh Thuận được biết đến như là vùng đất khô cằn và nóng hạn nhất cả nước. Quanh năm chỉ có hai mùa nắng và gió. Cái nắng như “rang” và cái gió như “phan” làm cho du khách lần đầu đến Ninh Thuận rất khó chịu. Như Ninh Phước quê tôi đa phần là đất đai cằn cỗi, những hàng cây xương rồng, những đàn cừu dê đang gặm cỏ trên đồng trắng. Dẫu sao, lẫn vào đó là con Kênh Nam, Mương Cái như dòng kẻ xanh. Chúng đã mang lại cho đất đai màu xanh tươi mát, khiến vùng đất này trở nên dịu nhẹ hẳn, làm thay đổi cuộc sống lẫn tinh thần nhân dân Ninh Phước.

Kênh Nam nó bắt nguồn từ vùng núi đập Nha Trinh. Con “sông mẹ” với truyền thuyết “Mương Đực mương Cái” truyền từ thời Po Klaung Girai hào hùng. Dòng kênh đã mang đến vùng đất Phước Sơn những cánh đồng thuốc lá rất đặc trưng. Những đàn bò, đàn dê Phước An, Liên Sơn vốn đã đông đúc nay trở nên vui nhộn hơn. Qua khỏi Phước Sơn, Kênh Nam đã mang một nguồn sức sống mới đến với quê hương anh hùng cách mạng Đổng Dậu – Phước Thái. Một vùng đất rộng lớn nhưng cũng rất khắc nghiệt, một vùng quê quanh năm chỉ có nắng và nắng. Dòng Kênh Nam đã tưới mát từ làng Chăm Hoài Trung đến làng Bà Dương đến làng Thái Dao. Ở nơi đây tình đoàn kết giữa ba dân tộc anh em Kinh – Chăm – Raglai thắm đượm. Thôn Đá Trắng nằm dọc bờ kênh cũng trở nên đẹp đẽ và ấn tượng hơn. Kế đến đó là làng Chăm Như Bình – ngôi làng được người ta biết đến với lễ hội đầu năm Rija Nưgar đậm đà bản sắc Chăm với món đặc sản rất ChămIa tanut. Những buổi chiều dọc theo bờ kênh ở Như Bình thật thoáng đãng, ta nghe xao xuyến nỗi nhớ kì lạ. Đâu đó trên những cây cầu, thanh niên ngồi túm lại tán gẫu, trò chuyện. Bóng dáng thiếu nữ Như Bình bên bờ kênh ngồi giặt áo thơ mộng, làm say mê biết bao nhiêu chàng trai mỗi khi đặt chân đến đây như có một mãnh lực nào đó cứ níu kéo bước chân không trở về.

Dòng Kênh Nam hiên ngang uốn quanh rời khỏi Như Bình để mang nguồn nước đến với một làng quê rộng lớn nhất, trù phú nhất của người Chăm, đó là làng văn hóa Hữu Đức – một ngôi làng có từ thuở xa xưa, là điểm đến lý tưởng đến với những ai đã, đang và sẽ quan tâm đến nền văn hóa dân tộc. Đặc biệt cuộc sống ở nơi đây trở nên rất nhộn nhịp như chốn thị thành mỗi khi vào mùa lễ hội Katê. Những trận bóng đá quyết liệt, buổi trình diễn văn nghệ vui tươi, trò chơi dân gian mang đậm tính truyền thống của dân tộc… Thật thiếu sót, nếu dự lễ hội Katê cổ truyền mà không đặt chân ghé thăm Hữu Đức! Hữu Đức bây giờ đã thay đổi, hàng loạt mái ngói đỏ mọc lên. Cuộc sống của dân làng đã khá lên rất nhiều. Đây là làng trù phú nhất của Chăm, có lẽ. Từ Hữu Đức rẽ sang ngã đường Mang Thé, Kênh Nam mang lại màu xanh và không khí mát lành đến với làng Chăm Hậu Sanh, làm cho tháp Ppo Rome đỡ phần cô quạnh. Kế đến là thị trấn Phước Dân giàu có, một Bầu Trúc nổi tiếng với nghề gốm cổ truyền; một Mỹ Nghiệp với nghề dệt thổ cẩm truyền thống độc đáo, nó mang tên tuổi Chăm đi khắp vùng đất nước và cả quốc tế! Thành Tín với những cồn cát đỏ rất đặc trưng. Tình đoàn kết Kinh – Chăm ở Phước Hải, An Hải ngày càng thêm gắn bó chặt chẽ hơn.

Vùng đất Phước Thuận, Phước Hậu không được may mắn hưởng nguồn nước từ Kênh Nam mang lại nhưng đã có một Mương Cái rất dồi dào. Phước Thuận, Ninh Quý với vườn xoài sai trái, đồng lúa xanh tươi, đặc biệt là những vườn nho trĩu quả của Phước Hậu. Trường Sanh màu xanh bao phủ những giàn nho. Tại đây, nhà nhà trồng nho và chất lượng thì khỏi phải nói, đã nổi tiếng khắp vùng. Một Hiếu Lễ nữa! Trước, Hiếu Lễ được coi là một làng Chăm dù nghèo tiền nhưng rất giàu tình, truyền thống hiếu học là đặc trưng ai cũng biết. Chính nơi này là cái nôi đã đào tạo không biết bao nhiêu thế hệ người và họ giờ đã trở thành những người thành đạt.

Ai đến Ninh Phước thì phải đi ngang qua nông trường Quán Thể xum xuê vườn điều, trước đó là núi Cà Ná đá chồng lên đá. Cà Ná cũng có màu xanh nhưng không phải màu xanh rì của cây lá mà xanh thẳm của biển cả. Cà Ná còn là vựa muối công nghiệp của cả nước. Thời gian gần đây Cà Ná có sự phát triển đáng kể đặc biệt là khai thác thủy hải sản và du lịch. Tương lai không xa, Cà Ná trở thành trung tâm du lịch và công nghiệp của xứ nóng Panduranga.

Ôi! Quê hương Ninh Phước của tôi ơi, cằn khô mà đẹp vô cùng, tôi muôn vàn yêu mến! Với tôi, mảnh đất này mãi mãi ghi dấu biết bao kỷ niệm khó phai. Vài cuốn hút của cuộc sống hiện đại có thể tách tôi ra khỏi quê hương, nhưng không thể nào tách quê hương ra khỏi trái tim tôi được. Nếu cho tôi quyền được lựa chọn thì tôi cũng chọn sinh ra và lớn lên trên mảnh đất tràn ngập tình thương, kì diệu và đầy huyền bí này.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả