NGỤ NGÔN VỀ XÓM NHỎ QUÊ TÔI

1.
Cái xóm nhỏ đang yên đang lành, bỗng một tối không trăng kia, vài ba gia đình có vẻ danh giá nổi đình nổi đám chửi nhau. Tiếng la hét quá xá quà xa. Đổ máu tới nơi rồi. Thế là cả xóm nháo nhào chạy tới. Thêm mấy chục cư dân ở làng bên cũng xúm vào:
– Thôi các bác cho tụi em xin…
Tưởng yên. Vài hôm sau trận cãi vã lại nổ ra, dường to cồ hơn. Bao nhiêu lời lẽ dơ dáy, bao nhiêu phân rác họ ném bừa vào nhau, tung tóe sang mấy nhà kế cận.
– Toi rồi, bà con ơi, chết tới nơi rồi…
Mọi người chạy trờ tới. Lại can gián. Rồi thêm món dọn dẹp vệ sinh. Người lớn réo đám trẻ lánh xa ra. Ngày thứ ba, ngày thứ tư… Cứ thế. Người tới xem thưa dần rồi vắng ngắt. Cũng chả có ma nào thèm can nữa. Mạnh ai nấy cắn răng nghiến lợi lo dọn rác nhà mình.
– Thôi thì chịu vậy. – Một lão chăn cừu thuê nói.
Nhưng làm sao đây? Bao nhiêu mùi thối hoắc bay sang nhà ta, lan sang cả xóm ta mà cụ bảo im sao đặng?
– Cứ bịt mũi, nhét bông gòn vào lỗ tai là xong thôi mà…
À, cái lão rọm kia nói vậy lại nghe được. Thế là cả xóm cứ thế mà làm.
Ba năm trôi qua…

Nhưng, một chiều nọ có thằng bé làng bên sang chơi, thấy lạ quá: Sao cả xóm lại đi bịt mũi, còn hai tai thì nhét đầy cái bông gòn vậy cà?
– Thối… thối… – Vài tiếng kêu lên khịt khịt.
– Có mùi gì đâu. – Nó la lên.
Mấy bà hứ lên vài tiếng, nhưng cũng thử rút mớ bông gòn ra… – À, có mùi gì đâu! – Họ nói sau vài cái hít hà… Mấy ông trí thức ra vẻ cẩn thận hơn, nghe mấy mụ nói quá cũng chịu… rút. Lạ quá hà! Mùi tiêu biến đâu hết rồi? Té ra, ba cái nhà kia ném nhau găng quá đến hết trơn trọi đám phân, buộc họ phải ném phân khô, phân cũ vào nhau. Mà phân khô từ năm nảo năm nao rồi có cho tiền cũng không tài nào phát ra nổi nữa cái mùi thối…

2.
Chuyện cắc cớ là trong cái xóm nhỏ kia có một anh chàng nghe đồn võ nghệ hơi bị… cao. Thế là vài tay mới học lóm võ Tây về đòi thách đấu. Chàng kia làm kiêu không chịu. Hắn bảo:
– Đấu thì phải đồng hạng mới ra trò. Chớ hạng ruồi mà thách đấu với hạng nặng, thì cả WBO lẫn IBF có mọc sừng tamuh take cũng không dám. Hiệp hội Nhân quyền quốc tế kiện có mà chạy mất dép. Vậy mà mấy tay kia cứ một mực đòi thượng đài…
– Ừa thì thượng… Nhưng các ngươi phải đi tẩm sâm bổ lượng sao cho tăng cân ngang ngang ta mới đặng chớ.
Thế là họ vét túi rủ nhau sang tận xứ Cao Ly tọng vào bao nhiêu là thứ… Sau bốn năm chẵn tẩm bổ, họ đồng loạt lên được hạng bán… lông.
– Chưa được. Ít ra cũng phải bán nhẹ. Bởi thời gian các ngươi tẩm đó thì ta đã lên siêu… nặng rồi. Làng xóm chê ta hèn thì ta cũng chịu, chứ đánh nhà ngươi bẹp gí, có mà đi tù.
Vẫn chưa chịu. Mấy tay kia chấp nhận kí giấy bảo đảm đánh chết bỏ. Cuối cùng, không thể lảng tránh mãi được, chàng ta liền nghĩ ra một mánh hơi bị độc.
Hôm thượng đài, làng trên xóm dưới kéo nhau tới xem như xem Lệ Thủy hát vọng cổ. Và kết cục bất ngờ nhất đã xảy ra: Nhà siêu nặng đầy kiêu ngạo kia đã bị cái tay bán… lông cho đo ván ở cuối hiệp một.

Ngụ ngôn tới đây là hết. Nhưng Mala tôi cứ khoái chú thích thừa. Nói là thừa, vì người sáng dạ tí ti cũng hiểu cái mánh độc kia, miễn nói thêm. Số là, ở giữa hiệp, mới bị đấm trúng cái lưng mà võ sĩ siêu nặng cao ngạo đã xiểng liểng, buộc trọng tài đếm. Đến cuối hiệp, vừa dính đòn vào bả vai thì anh chàng đã gục rất có bài. Trọng tài quyết định rung chuông dừng trận đấu và tuyên nhà bán lông thắng nốc-ao kĩ thuật.
– Đánh giả, đấu giả… – Sáng hôm sau bà con hiểu ra, kêu lên oi ỏi.
Mặc WBO mở cuộc điều tra, võ sĩ bán lông vẫn tự tuyên bố vô địch bằng PHÉP THẮNG LỢI TINH THẦN [theo môn phái hậu Chí Phèo].
Sau vụ đó, xóm nhỏ tôi có còn ai đòi thách đấu với ai nữa không thì Mala hổng đoán biết được. Chỉ thấy là từ đó võ sĩ siêu nặng nhà ta bị bà xã cấm thượng đài vĩnh viễn, vì đã dám lừa… vợ.

CHÚA TỂ ĐẢO CHÒM

Ở đảo Chòm kia có con báo ra dáng oai phong đường bệ lắm. Kẹt nỗi mấy đàn hươu, nai chả lấy mống nào sợ báo cả. Bực quá, báo ta quyết bằng mọi cách tỏ rõ oai danh chúa tể, cho lũ ăn cỏ kia biết mặt. Thế là báo tập hợp lũ chó sói, khỉ vượn lại vỗ béo và phân nhiệm vụ.
– Mi là chó ta bảo sủa thì sủa, còn khỉ thì… vỗ tay.
Thế là chương trình sủa và vỗ tay bắt đầu…
Suốt mất tháng ròng, chúng “sủa và vỗ tay” hươu, nai với ý đồ làm cho bọn này biết kính phục báo. Nhưng lạ quá, loài ăn cỏ vốn hiền lành kia chẳng những hết nể phục báo mà còn học đòi kêu í ới đáp lại. Tức chết đi được. Bụt chùa nhà không thiêng, vậy cần làm cho lũ ngu này biết tay, – Báo nghĩ thế, và lên kế hoạch phân công phân nhiệm cho chó và khỉ “sủa và vỗ tay” lũ sư tử và cọp ở đất liền.
– Chí phải! Chí phải! Một khi lũ sư tử và cọp ở đất liền sợ rồi thì bọn hươu nai xứ đảo Chòm này có mà cụp đuôi.
Nghĩ là làm. Chúng bắt đầu “sủa và vỗ tay”, “sủa và vỗ tay” tới tấp…
Mấy ngày đầu, lũ sư tử và cọp cũng có gầm gừ vài tiếng đáp lại, nhưng rồi sau đó im bặt. Báo ta nghĩ lũ chúa tể ở đất liền cổ hủ già yếu nghe tiếng “sủa và vỗ tay” đã sợ oai báo rồi, mới ra lệnh cho cả bọn đóng tàu tấn công. Ôi thôi! Vừa đặt chân đến đất liền, cả đám chó sói lẫn khỉ vượn vừa ngửi thấy mùi cọp đã bỏ tàu bè chạy có cờ…

Lời bàn:
Từ ngụ ngôn này, ta rút ra ba bài học.
Thứ nhất, báo không biết phận hèn của mình mà cứ đòi làm chúa tể rừng xanh, thế mới tội.
Thứ hai, chó lúc ở xa cọp thì mặc sức sủa để vuốt ve tâm tự ái, hay có khi chỉ để khoe mẽ với chó cái, nhưng mới nghe hơi da cọp thôi, đã chạy mất dép.
Thứ ba, báo nếu có cậy chó thì nhờ nó sủa thì được, chớ tin nó cắn… da cọp, đúng là ngây ngô hết thuốc chữa.

CHUỘT SA CHĨNH GẠO

Lũ chuột bạn chơi với nhau từ bé. Một buổi kia, đang đùa bỡn, một con sẩy chân rơi xuống chĩnh gạo. Nó kêu toáng lên. Lũ chuột chạy đến tìm cách cứu bạn, nhưng không ai dám thò cẳng xuống.
– Chết rồi, – Lũ chuột nghĩ, rồi lủi thủi về hang. Sáng hôm sau, chúng kéo đến thăm bạn, mang theo bao nhiêu thứ tính thả xuống giúp bạn đỡ đói. Nhưng lạ quá! Dưới kia bạn chuột đã hết kêu cứu, ra vẻ phởn chí nữa. Chúng nó hỏi vọng xuống, thì bạn đáp trả:
– Không việc gì đâu. Đây no và sướng rồi. Đồ ăn đầy ra…
Lũ chuột bỏ đi. Sáng hôm sau chúng lại ghé thăm. Rồi hôm sau nữa… Thấy bạn mình phương phi lạ, da trắng mượt và bóng ra. Họ ngó lại nhau, thấy mình sao mà ốm nheo ốm nhách thảm thương. Chúng thèm “được sa” quá, nhưng chĩnh thì sâu đố ai dám thò cẳng nói chi nhảy, đành chạy qua lại mà nhỏ dãi… thèm.
– Trời kêu ai nấy dạ, – Lũ chuột nghĩ thế, rồi không ghé thăm bạn nữa.
Lâu ngày chày tháng… Một hôm, chúng nghe tiếng kêu cứu từ cái chĩnh. Chúng chạy đến, dòm xuống. Cả đống hạt gạo trắng thơm ngày trước đã biến thành cứt chuột hôi hám, còn bạn mình thì ôi thôi, lông đen thui, còn hai mắt thì lờ đờ mỏi mệt…

Lời bàn:
Được ăn no, nhưng no trong chĩnh thì cả đời chỉ trông thấy có mỗi rui kèo. Và chấm hết. Trong khi các bạn đang chạy nhảy ngoài kia giữa đồng ruộng bao la. Có nguy hiểm đấy, nhưng được tự do. No, ta chớ vội ngạo mạn là vậy. Ngạo mạn kia sẽ bị “mạng ngạo” lại có ngày.
Ngụ ngôn kết thúc lửng lơ vậy thôi. Còn sau đó cậu chuột kia có được lũ bạn cứu, hay chúng có nghĩ ra cách để cứu bạn ra khỏi cái chĩnh hay không thì Mala chả đoán được.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả Chay Mala