Ta đi giữa Phan Rang trời đổ nắng
Nắng trưa hè như vòm lửa bao la
Ngọn lửa thiêng thiêu rụi vạn thối tha
Thấy quanh ta lặng im và linh thánh

Phan Rang buồn như em tôi im tiếng
Đôi mắt quê hương chứa nỗi u trầm
Tay mẹ gầy mòn mỏi ngóng trông con
Cuộc tình ta cứ li tan, diệu vợi.

Nắng Phan Rang đưa ta về huyền thoại
Mênh mông buồn tháp mãi đứng kiêu sa
Dòng người kia vô ý hay hững hờ?
Mà cứ đến rồi đi không lần ngoảnh lại.

Tri thức u mê, tâm linh lạc lối
Làm sao ta thấy trọn vẹn linh hồn
Cảm thông với cô đơn tháp một lần
Một lần thôi giữa Phan Rang nắng lửa.

Ta thẫn thờ lê bước chân hoang dã
Về chốn trần gian, trở lại cõi người…

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 1.0/10 (1 vote cast)
Nắng Phan Rang - Chế Mỹ Lan (thơ), 1.0 out of 10 based on 1 rating

Thông tin tác giả