MỸ SƠN

Thánh địa: người mẹ tâm linh thường trụ
Ngày ấy cha và những đứa con dứt áo từ bi
Nhổ neo trôi về Nam

Thả thương nhớ cho rừng cây búi cỏ
Kí sinh văn minh

Nỗi buồn duềnh gạch đá
Rướn đợi
Bước chân huyết thống

Chỉ vầng trăng soi đêm lung linh sóng

Ánh sáng được chăn trập trùng cánh quê
Thỉnh thoảng dắt đi tìm cỏ trên ngọn đồi rang nắng gió
Mĩ Sơn đỏ rực lẻ loi

Có một ngày
Cánh tay người phương xa
Ôm thánh địa vào lòng
Chở thánh địa lừng lững đi vào nhân loại
Cấp tập hộc tốc mùa lở

Trên cao là bầu trời đầy mây, dẫu là màu mây khác
Dưới là đất đai liễu ngộ phù sa khác
Chẳng hề hấn gì, vui sướng hơn Mĩ Sơn đã ở lại
Thấm nhuần định phận nhớ thương.

THÁN TỤNG

Cuộc đời mỗi loài là một vòng tròn nhỏ
cuồng vũ trong lốc gió nhân gian
tựa những vòng xe bon bon trên con đường sỏi đá quê hương Người.

Vòng tròn y hệt một cái cây, hạt buồn bông vui treo lủng lẳng trên đó
nảy nở trong mối quan hệ ngày thường
quày quả quay thành số phận

Ở quê tôi mỗi người là một số phận
côi cút, nhẫn nhịn và cam chịu
lom khom mót ân điển trên cánh đồng thể chế

Dân tộc tôi như một gia đình đông con
cha đã hóa thân vào ngọn lửa trong đám thiêu mọc ở bìa rừng
mẹ ở lại săn mồi, bươi móc khắp mặt đất khô cằn
chốc chốc cục tác gọi đàn con đến

Cũng may ông bà để lại những ngọn tháp dọc dài đất nước
nhắc nhớ chủng tộc, tín ngưỡng, nền văn minh
nhiều gã ngụ cư phù thủy đã dựng nhà mới
hối hả thay máu

Mỗi người có một nỗi buồn
cả dân tộc là diện tích to lớn
mùa hạn đã kéo dài ta dâng lễ cầu mưa.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)