LẠC

Bỗng – Ta thấy mình
rớt giữa âm thanh
nghẹn ú ớ lời khấn tiễn cha về Tổ
ù tiếng tù và
mờ ngọn gậy Paxeh chỉ lên trời cao
vô định

Bỗng – Ta thấy mình
lạc giữa tâm linh
thần rối rắm nắm tay ban củi cho cha
bùng màu ngọn lửa
quắt xanh

tưởng có những hồi chuông ma quái, những đao phủ thâm niên, những ngọn mác đã vạn lần được lau vết cũ/ gió ù lì tạc/ cát mù lòa bay/ tiếng khóc quen thân và lạ lẫm… hùa vào nhau/ đồng lõa

tưởng có tiếng va đập của hung khí, tiếng bổ của nhát dao cùn vào trái dừa khô, tiếng sói xé xác voi già hai trăm tuổi/ tiếng rít từ chân răng/ mặt tím ngạt nín thở/ tay rựa lạc hướng nhìn… phập vào trán hói của cha…

phần còn lại của cha nằm trong chiếc klong
như những hòn đá cuội ruỗng mục vấp phải lúc con lên đồi thăm nơi xác cha trú ngủ
phần còn lại của cha trong con nằm trong những ngày tháng cha sinh ra con/ và dài bằng tuổi con đang hiện hữu

Cha đi…
vất vả như những ngày cha ở
sợ những ngụm khói bạc lệch hướng gậy Paxeh/ chếch vòng phủ tù và/ …
cha đi lạc hướng

 

THẤY

Chỉ để thấy những đụn rác bốc mùi dưới chân
           thấy những bộ mặt căm dành đường buổi sáng
           thấy tinh mơ/ thấy ban chiều/ thấy những phận người len lỏi

           sẹo không tự thành hình

Chỉ để thấy mặt nàng mịn mọng lông tơ
           thấy bẽn lẽn ánh nhìn lúc ta ngoảnh tình về đó
           thấy nhọn nhú đồi vú/ cong khúc mông/ dịu bàn tay sờ soạng

           người không tự thành hình

Chỉ để thấy vợ ta ngáy nức nở ban đêm sau cuộc làm trò sản sinh nòi giống
           thấy đám con dụi mắt tỉnh tỉnh mơ mơ
           thấy gà gỡ khỏi chuồng/ mèo rũ bụi tro/ chó tru chào bạn tình

           giấc ngủ không tự thành hình

Chỉ thấy ta lớn lên rong ruổi những ngày thường nghiệt ngã
      thấy nhọc nhằn đếm tháng ngày tha thẩn đi qua
      thấy u ác u lành/ răng sâu răng mạnh/ tai thính tai câm

      thấy mình cần hiện diện
      bao dung.

 

MUỐN NÓI RẰNG CÁI GÌ LÀ NÓ THÌ ĐÍCH THỊ LÀ NÓ

không có khoảng trời nào riêng cho những giấc mơ
mà em mãi là em/ anh vẫn hoàn anh/ bình minh phải rạng/ hoàng hôn phải hồng hồng ánh ánh/ khuôn mặt mấy đứa con phải vuông/ môi phải dày/ mũi sẽ to, tẹt/ mắt phải toét/ trán phải hói phẳng
gió xé và cát tát
nhẫn nhịn

không có chỗ nào để chỉ em và anh khấn vái độc quyền
mà khói phải bằng sáp ong/ hương vẫn phải của trầm/ rượu phải ngát mùi sạch lúa nếp/ họ hàng phải hùa vào chi chít/ tiếng đàn bà phải ai oán/ răng phải đục, bè/ chân phải dày vết đỉa độc
trí mờ và đói réo
nhẫn nhịn

xa lắc những vĩ cuồng
dài thoòng những ước ao
37 hay 41 chữ cái không thể viết sạch mọi thứ
không thể trì nhốt ước mơ em
da sáng
mắt trong

không có đích nào được vẽ
không có lằn ranh nào được vẽ
cho em
tinh mơ là lúc em thức giấc — mặc kệ mặt trời
xế bóng là lúc em bàn tay em thô ráp ngơi nghỉ, mông em thôi ngâm vào hừng hực nóng của bùn lầy, cỏ cú/ cỏ dại/ cỏ đồng/ cỏ gà/ cỏ gấu/ cỏ gianh/ cỏ gừng/ cỏ hoang/ cỏ khô/ cỏ lào/ cỏ lùng/ cỏ may/ cỏ mần trầu/ cỏ rả/ cỏ mật/ cỏ rác/ cỏ sâu róm/ cỏ thi/ cỏ thơm/ cỏ ve/ cỏ voi… thôi không bị nhổ — mặc kệ mặt trời
chập tối là lúc em soạn mình chìm trong giấc ngủ/ đợi ùa về những giấc mơ — mặc kệ mặt trời

em khóc / kẻ khác không cười thì em vẫn là em — mặc kệ 37 hay 41 chữ cái
em cười / kẻ khác không khóc thì em vẫn là em — mặc kệ 37 hay 41 chữ cái
em nói em thích đi máy bay, tàu hỏa, xe điện ngầm, lên cung trăng … / kẻ khác không hiểu là em mộng leo lưng trâu thì em vẫn là em — mặc kệ 37 hay 41 chữ cái

đừng bảo em không phải là em!

                                                                                                                    Sài Gòn, 25-12-2009

PHẢI KHÓC

ai khóc sông Hoài khi nó gặp Hoàng Hà vạm vỡ phù sa
bạo tàn dòng chảy
cuồng điên dòng xoáy
700 năm Hoài vỡ ngàn huyết mạch/ lang thang ngàn vạn sinh linh
khóc ai/ than ai/ trách ai… Hà?/ Hoàng?/ hu hu… hù hù… hụ hụ…
giọng lạc/ cằn nước mắt/ bỏng viền môi/ tét vành mắt/ mục dài tay áo

lau

ai thương Phụng Tiết khi vỡ Tam Hiệp
thây thối như rạ ngập/ nhà mục như gạch đổ cổ tháp trăm năm
điện vẫn sáng quang sáng quắt/ đủ để tỏ mặt xanh mặt đỏ/ môi tím môi thâm
tàu bè vẫn chạy thòng lòng/ cá heo cá kiếm rỉa rói tỏm tom/… để sống

Dương Tử độc sản

Tây Tạng
tang tậy
kệ thây ai nói
hễ thở là còn/ thoi thóp cũng là còn / trăn trối cũng là còn
còn biết khóc thì hãy khóc/ biết thương thì hãy thương/ biết lẫy thì hãy lẫy/ biết ỏng ẻo thì vẫn nên…

khóc trong nhà/ khóc chúi đầu miệng giếng/ khóc mềm sũng gối nằm/ khóc trong lòng/ khóc ngoài bao bao la la/ khóc la liệt bàn nhậu…

nên

nên không ai có thể hát thay chúng ta
vọng con khóc mẹ mới cho bú
dẫu cũng biết có thể mẹ thả trôi sông/ nhét hốc chuồng bò/ thả mặt tiền tịnh xá…

úm ba la.

ĐÁM TANG CỦA KẺ BỤI ĐỜI

mấy mùa dịch tả kéo lê tuổi thơ anh
lết cạnh bờ rào
lau lách mùa rét buốt
đẫm dột chiếc phản gỗ già nua, trũng dẹt nơi cả chục thế hệ
dầm dề chiếc lưng

ký ức anh là là trên lưng trâu
ký ức anh hây hẩy bùn lầy
ký ức anh mù mờ học gọi
rỗng như cái khạp gạo trong buồng của mẹ cách chiếc gối đầu giường chỉ nửa cánh tay

c… h…. a…

chập chững anh đi
cửa nhà trở nên xa
bờ ruộng/ góc đền/ cổng làng/ sân phơi/ rẫy hoang/ bến xe/ vỉa hè/ công viên/ xóm trọ/ nhà thờ/ chùa chiền… gần hơn cả một cái nhìn những đêm điện tắt

quên bẫng Kapil
nồi lẩu bò rẻ như cho trước cổng trường học
ngà ngà đêm

miệt thị mắt gái làng nhìn/ môi gái làng bĩu/ cổ gái làng ngoắt sang bên không có ánh nhìn anh
thẳng thừng dáng tình đầu như thơ như mộng ngang qua anh

hôn thú giả tạo
đi – chỉ để không còn thấy anh/ chỉ để không sống mù mờ với tương lai anh

kẻ bụi đời từ đó

anh vin cổng nhà thờ/ đọc Kinh thánh mà thèm arij (1)
hát thánh ca mà vọng kadha paran adauh(2)
nõn nà/ ngọt lịm vợ mà khát cháy cái thứ da xam xám/ mằn mặn vị phèn môi hình lưỡi xẻng/ ngây ngấy mùi ia mu(3) nơi những ngách lông

hảo vọng
kẻ đồng hành từ đó

hỗn tạp thanh âm/ trộn trà ngôn ngữ/ chen giẫm vào đời
thênh thang thênh thang

kẻ bụi đời nhắm mắt

nghe phong thanh là để về quê
Katê cả đời chưa trải

nghe phong thanh là Chúa gọi về trời
thiên đàng vừa dọn chỗ thơm tho
lịm những bài tụng ca
Amen

nắp quan tài lại mở
tiauk klơn (4)
lỡ nhịp đến cuối đời/ không ai nhìn thấy
làng vẫn vui/ bờ rào vẫn yên bình/ chiếc phản gỗ vẫn nằm ngoan trong hốc

ở sâu hoắm
nhẫn nại… nhẫn nại… nhẫn nại… nhẫn nại… nhẫn nại… nhẫn nại… nhẫn nại…

anh nhé! – để được về.

___________

(1): Tiếng Chăm nghĩa là thơ, trường ca, (2): Dân ca; (3): Ia mu: Đất lồi, ngày xưa thường dùng để tắm rửa, tảy gội; (4 ): Lễ trừ tà dành cho những người được coi là “chết xấu” theo phong tục ma chay của người Chăm.

 

NHỮNG KHÚC CA LẠC ĐIỆU

tắt nghẽn những dòng kênh
đổi vạn tên đường
nát triệu triệu viên gạch
lệch ngàn mặt thần linh

anh
hát nghêu ngao
lời không phải để đau
nhạc không là để tủi
mắt không nhìn để thương
lòng không là để trải

anh
rống – về mình
nhổ – vào người
quát – về phía những kẻ tắm cùng anh một con kênh – để tắt/ lớn lên cùng anh một con đường – để đổi/ nặn cùng anh những viên gạch – để nát/ vái cùng anh những vị thần linh không trông mong

những khúc ca lạc điệu

anh
không thể không sinh ra
không thể chết đi xa
không thể không dặm phải khô khốc bụi đường
không thể không quê hương

anh
ngấu nghiến ngạo mạn với tấm bằng giấy ngoằn ngoèo chữ ký
ngoằn ngoèo khối óc chột/ triết lý thui
nhảm đặc tư duy
càn

anh
hát nghêu ngao
những khúc ca lạc điệu

ngoài lùng bùng ý thức anh/ nhếch nhác bộ dạng anh/ ẩm mục con tim anh
cha/ mẹ/ anh/ em/ bạn bè/ thân hữu/ con/ cháu/ chắt/ chít/ làng quê
vọng
nghe thánh thót giọng thiên phú anh
thôi còn lạc điệu

ấm.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Jalau Anưk

Thông tin tác giả Jalau Anưk