KHÚC TẤU RỐI BÙ 49

Gió thổi về báo tin tuổi thơ thất lạc
ngọn Cabbang chồn chân
ân huệ của đời người tu sĩ làm trĩu nặng bước nhân gian
đỉnh núi cao chỉ có thế
gió thổi bay mất nóc
gió còn mãi bào mòn miền đất khô hạn

những thiên thần ở nơi đây nhú dậy
mọc cánh bay

Mùa hạn năm nay gió vẫn thổi
dòng sông rỉ chậm
như lời thì thầm cặp tình nhân hẹn hò bên bến nước hôm nao
kẻ ra đi vác mang cả mầm quên lãng
khối đời nhọc nhằn
người ở lại nghe nhịp tim thổn thức

Đôi lúc nghĩ đời mông lung
trong mọi hư hình đang diễn ảo mộng cũng rã rời đôi cánh

như anh
lầm lạc trong cơn mê hoặc nhân sinh nhầy nhụa
ngã quỵ
lê bước trở về nhận diện từng khuôn mặt thân quen
mọi người xì xào
đất mẹ vẫn lặng thinh
anh nhìn đời như giấc mộng phù du

như em
cô gái út trong gia đình
tuổi đời chưa trọn
đi về hướng xa xăm lo toan cuộc sống
mẹ phải đếm từng mùa hạn trông ngóng
lúc trở về em lạc mình trong từng ngỏ hẻm palei nghèo

như tôi và bạn
khi cơn nhiệt huyết dâng trào
mọi lỗi lầm chỉ thể là thú vui
hôm nay đây
chuyện thế sự chìm trong ly rượu
tôi phải rót đầy ly để tỏ lòng tôn kính
bạn nốc cạn
tôi nốc cạn
hân hoan trong chốn hoan lạc…

gởi tầm nhìn về phía xa xăm
bạn nói về ý nghĩa đời sống
lúc mà cơn đói lay đôi chân run ranh giới đạo lý sống cũng nhòa
trong cơn khốn cùng người đời tự làm nên vận mệnh mình
phế tích cha ông bỏ mặc
linh hồn tộc người bôi bẩn
những cặp mắt to nhìn trừng trừng về phía lợi lộc

nhưng khi bạn dùng đôi bàn tay để sờ chạm vào vết xước đời mình
tản mản về câu chuyện lặt vặt
tôi phải chịu đựng để chia sẻ gì đây
phải chăng đổ thừa vào hư không
khi mà bức tranh cũ phai màu
lũ mối mọt/ đám rêu mốc phân khu tự trị

hạt bụi quê hương dính ngang lưng
những kẻ vượt biên số phận ngoảnh mặt… khóc

Chiều nay
có người theo gió về nhà trời
nắng tắt
ân tình giá lạnh
ước mơ của những vì sao rơi rụng
xẹt qua bầu trời đêm như bóng ma trơi

những kẻ ra đi không báo ngày về
mai đây nằm trên giàn hỏa
nghe đời lửa bộc bạch
về câu chuyện hạt bụi tàn tro bay tìm thiên đường
kẻ về muộn… như người tị nạn đời sống
tư lự nhìn làn khói tản bay

phía xa xa
có kẻ rót chén trà nhìn thế giới qua song cửa sổ
mãn nguyện
vị thánh khuất mặt bấy lâu gục ngã trước rạng đông

Cái đẹp không thuộc về miền bí ẩn nào nữa
những đôi mắt chai sạn vẫn tin rằng điều thiêng liêng sẽ quay trở về
vẫn giăng sợi dây thần kinh như mạng nhện

để rồi tự đặt dấu chấm than lên đó
sự thất vọng trở về như thanh lọc mọi cứu cánh

Những mùa lễ lần lượt đi qua cuộc đời
đàn chim vẫn hồn nhiên hát bản nhạc có ánh tinh cầu soi lối
và bóng đêm che mái đầu
ở trong góc tối
loài người khô khan cổ họng
giữa khối người im lìm như thế sự thời nguy kịch

Ừ như lễ Katê luôn là hội của đám dân Chàm làm dáng
tôi cũng cần về để đổi mới mình
mặc chim chơrao chưa bay về kịp
mặc hoa tagalau nở lạc mùa
mặc những bước chân tha phương… đang ru hời bóng hình tháp
mặc ban mai nâng bước em thơ
để rồi cửa tháp cựa quậy làm run tấm thân trần

tôi đứng trước mọi thứ đang vụt khỏi tầm mắt
còn em… giấu gì giọt nước mắt sau tấm rèm
ném phải canh chua mẹ già với đôi tay gầy hái lá me non
em nói phai lạt khẩu vị
gặp phải lễ nghi cha ông Iu Yang, cầu nguyện
em nói những chuyện tầm phào

Mai đây
chim bay lạc đàn
sông trôi lạc dòng
gió xoáy vèo… mơ màng về chuyện sâu bọ, bướm, chim.

CÁNH CỬA KHÉP

Tôi ra đi và khép cánh cửa lại
mọi cánh cửa nơi tôi đóng hết
đóng hết
không có một khoảng trống nào để nhìn về phía bên kia
cũng không có bảng chỉ dẫn nào cho sự quay lại
cho bất cứ ai
và cho cả tôi nữa

tôi, một nộm hình ẩn mình trong sắc màu tang trắng

ì mình trong đời sống
tôi leo lét truy tìm vết tích của cái chết
của cái chết
ở cái chốn mà những thứ thuộc về nó kẻ nặn hình đã lướt qua
đã giẫm đạp qua
ở đó tội ác chưa được hoan nghênh
ở đó tội ác cũng chưa được kết án

tôi, một nộm hình tang trắng

cùng ở phía bên kia của cánh cửa khép
có người đi tìm kẻ đã chết
hắn phải ồn ào đến mức gây ra những tiếng động hoang mang trong đầu
và cả ở cánh cửa tôi vừa khép
hắn cào cấu nó cho đến khi nổi lên dòng chữ:

“Kẻ đã chết đang ở phía bên kia!”.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Tuệ Nguyên

Thông tin tác giả Tuệ Nguyên