Đã đăng Tagalau 12.

Hắn làm nghề diễn kịch cho lũ trẻ con xem đã hai mươi năm. Đồ nghề của hắn rất đơn giản, chỉ gồm có một hình nhân thằng hề nhỏ với những  sợi dây nối tay chân mũi miệng thân hình để hắn có thể giật dây điều khiển. Hắn nghĩ ra những câu chuyện với thằng hề là nhân vật chính trong đó và biểu diễn cho lũ trẻ xem. Sân khấu có khi trong nhà, có khi chỉ là một bãi đất trống hay một khu vườn bỏ hoang. Lang thang cùng thằng hề của mình suốt hai mươi năm, hắn xem thằng hề không chỉ là nhân vật của mình mà còn là bạn tri kỷ, nơi gửi gắm ước mơ của mình. Những gì không đạt được trong đời thực hắn đều đưa vào những tích truyện và cho thằng hề được thỏa mãn những mơ ước đó. Chính xác thì thằng hề là một bản sao của con người hắn, một phân thân khác của cuộc đời buồn. Hắn chăm chút cho thằng hề và ngược lại thằng hề cũng cố diễn cho hay, mang về những đồng bạc lẻ để nuôi sống hắn. Một lần, hắn đang điều khiển thằng hề cầm con dao nhỏ múa may đung đưa, không biết tại hắn giật dây quá mạnh hay sao mà thằng hề nhảy lên, đâm suốt con dao vào ngực hắn. Không biết thằng hề nghĩ gì vì mặt nó lúc nào cũng cười. Bỏ mặc hắn nằm gục trên sân khấu giữa vũng máu, thằng hề lấy con dao cắt đứt các sợi dây điều khiển và tiếp tục trình diễn cho hết vở kịch. Về sau không ai biết thằng hề đó đi đâu[i].

 

Nagoya, ngày 2-3-2011



 

 

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả