Đã đăng Tagalau 12.

 MỘT CUỘC DẠO CHƠI

 

Từ sân nhà nhìn ra khu vườn không rộng lắm. Bên ấm trà đang uống dở dang, tôi chợt muốn đi dạo quanh khu vườn nhỏ. Hình như đã lâu lắm rồi tôi chưa bước ra sân. Bước tới một bước, người tôi nhỏ gấp đôi. Bước thêm một bước nữa, người tôi còn phần tư. Chưa đến mười bước chân, tôi đã là con sâu cái kiến. Khu vườn mở rộng mênh mông. Tôi cưỡi lên một con kiến nhỏ, lấy một cọng cỏ may làm binh khí đi đánh đông dẹp bắc. Rất nhiều con nhện muốn ăn thịt tôi, và gai góc làm tôi chảy máu. Chỗ định đi dạo chơi biến thành bãi chiến trường. Càng đi xa, tôi càng thấy mình nhỏ lại. Khu vườn vẫn đi chưa hết. Nhưng người tôi đã nhỏ bằng cọng lông, gió có thể cuốn tôi đi mất. Thế mà ấm trà tôi vẫn uống chưa xong. Tôi quay ngược trở lại. Và người tôi lớn lên dần dần. Đến bên chiếc bàn đá uống trà, tôi trở thành hình dạng cũ. Thời gian như chưa từng trôi qua. Chén trà còn ấm nóng nhưng tóc trên đầu tôi đã bạc, tay tôi đã run. Một vọng tưởng ném đi, thân lao như vũ bão. Thế là một cuộc dạo chơi đã mất gần cả một cuộc đời.

 

Nagoya, ngày 3-6-2010

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả