GIẤC MƠ

nằm trong những chiếc ví giả da
túi áo tẩu bên lề đường nhái dòng hàng hiệu
vòng vàng nano
rung rẩy nâng cốc

Heineken – Bottom up!!!!

giấc mơ
cứ thế nhảy theo rủi may con số
giả tạo cái logo bày hờ bên ngực trái
đắng như lá khổ qua già cằn leo bờ giậu

Heineken – Bottom up!!!

giấc mơ
cứ thế ngước nhìn về phía cửa sổ tòa cao ốc
bặm trợn liếc nhìn
bắt tay điệu nghệ
căng nhợt nhạt eo

Heineken – Bottom up!!!

giấc mơ mỏi/ giấc mơ trở thành những cơn hoảng bừng dậy
nửa chừng đêm
giấc mơ thất thểu/ thoi thóp
giấc mơ trối trăn…

Heineken Bottom up!!!!

Tiễn một giấc mơ.

MIỀN ƠI!
                 (thương mến tặng miền Trung mùa bão lũ)

sống thực vật với xuân hạ thu đông
với hoa hòe lá xanh lá đỏ lá vàng lá héo
cạn hồn với heo may, oi hừng loài nắng, thưa thảm lá me tây già đầu ngõ
những trận lũ chết người, dã man dông bão/ nặng trịch những bàn tay khô ráp
chắp lên tẹo teo trán
lạy trời

ngóng dài đứa con trai độc trôi biệt tăm biệt dạng
chỉ còn khối mùn đào ở giữa ngã tư đường cái
chiêu hồn nạp táng mùn đào
lịm mà không nỡ đào hố chôn
không nỡ lòng ra làng làm khai báo tử
lim dim lúc rạng trời

nóc nhà trống hóac
dại mơ đỉnh núi Chồng/ nhặt được một mảnh đồng
lắp hừng hực loài nắng/ dã man loài bão
xa lắc

nắng vẫn phả vào ti hí mắt từ tinh mơ
bão vẫn táp vào mái đầu đốm hình vảy cá

rủi ro
dưới đỉnh núi Chồng không mảnh đồng dư vãi
trời không có mắt
thủy chung ôm vào tay những cánh đồng bạt phếch
khói hương cho những nấm mồ mùn
nghẹn nấc cả triệu người/ đỏ màu nước mắt
bội thực lời tụng ca
Miền vẫn đứng
Miền vốn đã được sinh ra/ lớn lên/ trẻ trung/ già nua… với những trầy trụa dằn/ xốc
Miền đã dạy những đứa con của Miền cả chục giọng nói
nghi binh
để được đông đảo sinh ra bên Miền

vậy mà không trốn được bão lũ
Miền ơi!!!

NHỮNG BÀN TAY DỊ HÌNH

nó không còn như của cụ Tổ ta
dùng để vót phẳng gạch
ngoại gãi nhẹ lưng còm
thiu thiu vào giấc ngủ
thanh thản như ta nhìn thấy mặt trời
sà về bên kia núi

nó không còn chai sần như của cha
kéo ta khỏi nơi nước sâu/ khoảnh ruộng lầy màu
bình dị như ta tự vuốt mặt mình
khi sáng hôm thức giấc

cuộc đời cứ trải ra, trải ra…/ thừa mứa những bàn tay
thọc – đẩy bánh xe chở vô vàn gene lẫn/ trội… đủ loại kiểu hình
thanh và hiền như đám đồi trọc gồng mình cõng khối tháp trên lưng
để có lúc nó mò mẫm tìm nhau
lơ lớ

những bàn tay
cứ trải ra, trải ra, trải ra…
nó tạo thành F1/ nặn ra F2/ làm phun F3/ đẻ bừa F4
nó làm lòi nhí nhố, nhặng xị F5, F6, F7, F8…/ tham vọng Fn
đại dịch những bàn tay

sáng nay bừng mở mắt
cảm những thứ thon thon là cà quanh khuôn mặt/ mềm mềm vỗ vào vai/ thơm thơm rảo kề kề hai lỗ mũi
giật mình tỉnh giấc/ không tính được mấy n lần F hóa
dị hình những bàn tay

thương – thấy mình trong nó
lơ lớ.

BÊN TRONG MÌNH

dở hơi như lúc ban ngày đi ngang một đám tang
kèn đồng nhạc hát
vui
rần rần hai bên đường
chật như một cái áo lót tàng hình
eve’s love
tập tễnh điện hạt nhân/ hàng xóm bất đắc dĩ
hồ hởi tái mặt
ru em bằng những câu hát/ thèm đống than củi đốt ngoài sân
bập bùng mà say giấc ngủ
to đùng những tòa nhà cao ngun ngút/ nhốt ngạt con chữ
thèm lót rạ khô giữa đồng ngâm nga
mà hít thở khí trời
hoành tráng một cái tên lạ hoắc ỉn gí vào nơi cha xây bằng cả máu mình/ học đường ảm đạm
thèm những cú gõ vào đầu mỗi khi mắc lỗi/ sướng như chính cái gõ của cha mình
đau để mà lớn lên

nín đí! âu cũng là số phận
hậm hực nốc những ngụm bia thật đắt/ nhai thịt loại thú lạ đời/ sành điệu gói xì gà hello mà nằm khóc
đẹp đẽ như tranh vẽ/ giàu như vừa được vài tấm độc đắc/ sang như kẻ có cả triệu cổ phiếu danh giá trên các sàn giao dịch/ lúc giấu mình
đắc địa những đêm trắng không bia/ không rượu/ không thịt/ không cá/ không hello/ không luôn cả áo lót tàng hình
giận tím người không nói
trút giận vào con chó ghẻ gầy còm cứ đứng ngó hoài lên mâm cơm
hét vào đám trẻ con ị chưa kịp rửa đít
viện cớ vợ rửa bướm không sạch để nằm quay lưng
rưng rưng và nguyện cầu/ giá chỉ có một mình
giá không anh không em không vợ không con không láng giềng không hàng xóm không tháp không đền không lễ không hội không ngữ không ngôn không mẹ gì cả

đang nửa chừng cầu nguyện
“mẹ nó chứ!”.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Jalau Anưk

Thông tin tác giả Jalau Anưk