CHUYỆN THẾ GIAN 1

Câu chuyện người đời thuở bé tôi nghe kể:
Có cô gái một gia đình mồ côi mẹ
tuổi tròn trăng
cô gái đẹp nhất làng
người cha quý cô như một Nữ hoàng.

Nhiều chàng trai tứ xứ đến thập thò
tìm ánh mắt gởi gấm nơi người mình yêu!
để rồi vì tất cả dành cho con gái rượu
cha nàng không kén chọn một ai
để rồi vì lòng tự trọng nàng chẳng buồn ngó một ai.

Rồi ngày tháng cứ trôi
có một anh chàng thật lạ lùng đến nhà người cha cô gái xin
dauk pah và tự cho biết tên Nhauh Ka
cha cô gái hết sức mừng mừng tủi tủi từ đây đã có người trông coi công việc đồng áng là một người lực điền lanh lợi: Nhauh Ka!

Một hôm ở ngoài đồng
Nhauh Ka và người chủ của mình đang cày ruộng
bỗng nhiên dây ách trâu bị đứt giữa đường cày
ông chủ đang băn khoăn chưa biết xử sự thế nào cho công việc tiếp tục thì Nhauh Ka liền
thưa: – Ông để con về nhà lấy dây mới vào thay cũng chẳng muộn.
ông chủ nghe hợp tình vừa lý vì từ ruộng cày tới nhà chỉ vài trăm thước nên đồng ý ngay cho Nhauh Ka về nhà.
Thay vì đi lấy dây ách, Nhauh Ka lại vào buồng cô gái tỏ tình
đợi lâu, thỉnh thoảng ở ngoài đồng tiếng gọi của người chủ cày nghe rõ mồn một:
Nhauh Ka đem dây ách tới…, Nhauh Ka đem dây ách tới…
– Đó em nghe chưa? Cha đang biểu chúng mình… nhauh ka rồi đem dây ách tới cho cha! – Lối tán tỉnh chát chúa của Nhauh Ka lại càng thêm thúc hơn.
Trời ơi, từ tấm bé lớn lên chưa bao giờ nàng làm phật ý cha, chỉ biết nghe lời cha dặn bảo và cũng được cha cưng chiều hết mực, nàng là cành vàng lá ngọc!
Thế mà, tại vì cái dây ách trâu đứt cha nàng “sai” một thằng ở đợ khốn khổ Nhauh Ka đi hành sự con gái mình.

CHUYỆN THẾ GIAN 2

Chăm với Bàni đâu có xa
tơl ni hai mươi năm trước
chú Thanh họ tôi yêu cô Phi làng bên cách chừng ba đám ruộng Hamu Dhaung
nhà chú Thanh giàu có, cả bầy trâu to mũm, đất vườn trồng nhiều thứ cây
chú Thanh có người cha mẫu mực.

Cô Phi đẹp nết lại hay e thẹn nép sau đôi mắt
người con gái Bàni có nước da màu nho làm rung động nhịp tim chú Thanh
tự lúc nào
không ai biết
lời thề chữa cháy chưa tàn hết ngọn lửa
hai người yêu nhau
như hai kẻ điên
mặc xóm giềng xầm xì…

Như thể hai đường biên
như thể từ lâu lắm họ vừa đánh rơi tiếng nói

không môn đăng hộ đối
không buồn lễ trầu cay
không một lời âm vang.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả Diễm Sơn