BÔNG HỒNG KHÓC(*) 

“Anh ơi, đến xem bông hồng khóc nè!”.

Em vẫn thường hay nói vậy khi nhìn thấy những giọt sương li ti còn đọng lại trên những đóa hồng sau đêm thuở mới được lên Đà Lạt lần đầu. “Ừ, nó khóc vì đêm qua trời lạnh quá đấy!”. Thế bông hồng mẹ đi đâu?”. Tôi chưa biết phải trả lời em như thế nào, em đã tiếp:

“Ừ, chẳng thấy bông hồng mẹ và bông hồng cha đâu anh nhỉ, chỉ toàn những bông hồng nhỏ bằng nhau”.

Ngày ấy, em vừa mới lên sáu, được mẹ dẫn lên Đà Lạt thăm mẹ tôi vì hai người vốn là bạn thân thời đi học. Tôi cũng chỉ vừa tròn tám tuổi. Năm tôi mười ba, ba mẹ tôi chia tay nhau để đi tìm một nửa thật sự còn lại của đời mình. Tôi được ngoại thương yêu, nuôi dưỡng từ dạo đó.

Năm em mười tám, tôi gặp lại em giữa giảng đường đại học. Đà Lạt vẫn thế, vẫn li ti những giọt sương trên những đóa hồng sau đêm. Chỉ có điều bây giờ em đã là con gái và thường hay dỗi hờn mỗi khi tôi nhắc lại chuyện bông hồng khóc.

Cũng không rõ tự bao giờ, em đã đi vào trong những giấc mơ đêm, những nỗi nhớ không thể đặt tên của tôi. Em đến với tôi cũng thật gần gũi, thân thương. Tôi rất yêu em, đôi lúc muốn tỏ tình nhưng lại ngại vì thấy bên trong tâm hồn em dường như còn tiềm ẩn một điều gì đó. Rồi bỗng dưng em buồn, em ít nói, em cũng chẳng còn thích theo tôi ra vườn hồng vào mỗi buổi sáng nữa. Tôi hỏi, em trả lời vu vơ.

Chiều đi học về, tôi ghé em mà không gặp. Bà chủ nhà bảo em đi rồi và chuyển cho tôi một bức thư của em. Tôi thật sự bất ngờ khi biết ba mẹ em cũng vừa mới ly hôn. Cũng vì thế mà em quyết định bỏ học.

Sáng hôm sau, tôi thức dậy và bước ra vườn hồng sớm hơn mọi khi. Tôi cắt lấy những bông hồng thật đẹp, giũ sạch đi những giọt sương li ti rồi đi tìm em ở xứ sở của những ngọn tháp Chàm hoang vu, nắng cháy. Và đã gặp em, vẽ mừng rỡ ngây thơ ngày nào chỉ kịp lướt qua rất nhanh trên khuôn mặt của em khi vừa nhìn thấy tôi, rồi tắt hẳn. Em bước lại gần tôi lặng lẽ. Tôi ngượng ngùng trao cho em những đóa hồng. Em đón nhận, nâng niu, trìu mến chúng rồi ùa vào ngực tôi, vỡ òa tiếng khóc.

“Bông hồng ơi, đừng khóc!”.

Tôi rưng rưng vỗ về và chợt nhớ đến câu nói của em ngày nào:

“Ừ, chẳng thấy bông hồng mẹ và bông hồng cha đâu anh nhỉ, chỉ toàn những bông hồng nhỏ bằng nhau”

_________

(*)Bài đã được đăng trong “Mùi của ngày xưa” – Tuyển tập những bài tạp bút hay nhất được đăng trên báo Tuổi trẻ từ năm 1994 đến năm 2005, NXB Trẻ 7-2006 với bút danh Đăng Ái.

 

MƯA VÀ NHỮNG CẢM XÚC RỐI BÙ 

Mưa …

dịu dàng khi mưa là mưa phùn, bốc đồng khi mưa trút giữa lúc trời nắng chang chang, tím giận khi mưa là mưa vào mùa dông bão … 

Mưa như một kẻ đa sầu, đa cảm. Mưa có lúc là một tiểu thư đỏng đảnh, lúc lại là một nàng tiên huyền hoặc đáng yêu, lúc lại trở mặt thành một chàng Thủy Tinh tự mãn. 

Mưa chỉ biết yêu lấy mình. 

Có tiếng lạch cạch trên mái tôn rỉ lâu năm, tiếng mưa to dần, nhanh dần, dồn dập dần. Mưa như trút nước. Xóm trọ rộn hẳn lên. Mưa sẽ xua sạch cái nóng oi, cuốn phăng những bụi bặm giữa chói chang mùa hè, bộn bề sẽ lắng lại. Mưa sẽ làm xanh vườn chuối của mẹ, căng tròn bụng lúa cha gieo, mềm bãi đất sét để nội lấy về mà nặn gốm. Mưa sẽ làm chân trâu làng không còn đau rát. Mưa sẽ bắt cỏ mọc xanh ươm. Mưa sẽ thấm vào đất, rỉ vào cái giếng triền miên khô hạn. Mưa sẽ làm mướt màu rêu nơi gạch tháp, giấu mặt những vết trám ximăng. Mưa sẽ không làm anh vội vã. Mưa sẽ là cái cớ để anh ngồi lại thật lâu với em. Mưa sẽ làm ấm hơn những cái hôn, nồng hơn hơi thở của anh bên em. Khi ấy, niềm tin của em dành cho anh sẽ trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Mưa đâu biết rằng khi mưa ngừng rơi, anh sẽ lại vội vàng rút khỏi vòng tay em, lao vào phố xá, biệt tăm tận lúc quán tắt đèn, em mệt lừ thiếp đi. Mưa vô tình không biết. 

Mưa chỉ biết yêu lấy mình. 

Bầy con nhộn nhịp bên cha. Mưa làm cho cha ở nhà. Mưa làm cho cha đứng ngoài hiên mà canh chúng nghịch đùa. Mưa làm chúng thấy mình là trẻ con. Mưa giúp chúng cảm được cái mát của mưa. Mưa bắt chúng thấu hiểu những bài tập làm văn cô giáo giảng – về mưa. Mưa khiến chúng biết rưng rưng thương mẹ dầm dề ngoài đồng. Mưa làm chúng xót những bãi lúa mới cắt về chưa kịp tuốt. Mưa làm chúng thấy đục ngầu khói bếp, ướt đẫm đóng củi tươi anh cả mới đốn về. Mưa để chúng nếm trải sờn sợt hạt cơm chưa chín. Mưa để chúng biết mùi canh lá me non. Mưa đâu biết khi mưa thôi rơi, cha chúng sẽ lại đi. Lá me non chưa kịp mọc. 

Mưa chỉ biết yêu lấy mình. 

Ríu những bước chân nặng gánh hàng rong. Mưa làm quá tải hàng cây thưa thớt lá. Mưa làm chật chội những vỉa hè bé bỏng. Mưa làm tan như bong bóng xà phòng những gói bánh đa. Mưa làm sũng mềm những ổ bánh mì chiều. Mưa ướt nhẹp bãi thuốc gia truyền mợ trải ra giữa đường. Mưa làm hỏng bữa mãi võ Sơn Đông. Mưa đấm quằn quại vào cái đũng túi mẹ dành nuôi con đi học. Mưa cuốn trôi cả mái nhà, dìm cả sinh linh. Mưa trắng xóa. Mưa ngập cả đường đi. Mưa khiến người ta hét vào nhau vì vô tình làm ướt nhau dù cả thân người đã ướt trước. Mưa không còn làm ai nhận ra đâu là nước mắt, đâu là những giọt mưa trên má. 

Mưa ơi!!!

Mưa chỉ yêu lấy mình.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
Jalau Anưk

Thông tin tác giả Jalau Anưk