Tác giả: inrajaka

THƯ MỜI VIẾT BÀI CHO TAGALAU 19

Kính gửi: Quý độc giả và cộng tác viên gần xa, Để có đủ thời gian chuẩn bị nhiều mặt (nhất là khâu xin phép xuất bản) cho Tagalau 19 nhân dịp Rija Nagar 2016, chúng tôi rất mong nhận được bài vở đóng góp của Quý độc giả, cộng tác viên gần xa trước ngày 20/02/2016. Bài viết đóng góp xin vui lòng gửi về địa chỉ bbttagalau@gmail.com. Trân trọng những đóng góp Xem thêm...

Read More

Chuyện tình Ppo Pak và nàng Nai Patri – Hoài Thiên Tử (truyện cổ)

Nhân ngày Rằm tháng tốt, Ppo Pak và đoàn tùy tùng vi hành săn bắn từ vùng Phước Nam - Cà Ná thuộc Ninh Thuận trở về đến một số làng Chăm giáp ranh Phan Rí - Bình Thuận. Trong lúc ham mê đuổi theo một con nai rừng bị thương, nhà vua và đoàn tùy tùng lạc sâu vào một căn chòi có sân phơi lúa thuộc làng Minh Mị, tổng Ninh Hà, huyện Phan Lý Chàm, tình Bình Thuận ngày nay (quê hương nàng Nai Patri). Khi vua Xem thêm...

Read More

Truy tìm Chân dung cát – Như Hà

Báo Người lao động, 21.09.2006. Chân dung cát, tự thân nó đã mang nghĩa phù ảo, giả tạo và tạm bợ. Vậy thì kẻ nào đi tìm chân dung cát, kẻ ấy hiển nhiên đi tìm cái phù ảo, cõi giả tạo và sự tạm bợ. Và vì thế, kẻ ấy cũng đang đi tìm, đang tự xây dựng cho mình một cuộc phiêu lưu độc đạo; mà bản chất của cuộc phiêu lưu ấy đã mang tính kỳ khôi và thách thức. Một tiểu thuyết có Xem thêm...

Read More

Nhà sưu tập Vũ Kim Lộc và nét cổ truyền trong trang sức – Hoàng Phi

Vào những năm 90 của thế kỷ XX có một người thợ bạc tại Tp. Hồ Chí Minh đã tình cờ mua một số trang sức lạ bằng vàng. Thay vì nấu chảy để tạo thành vàng miếng, ông quyết định giữ lại và bắt đầu nghiên cứu chúng. Từ tò mò ban đầu, ông dần dần bị những đồ trang sức quyến rũ, từ đó ông say mê chúng và ngày hôm nay chúng ta mới có một nhà sưu tập Vũ Kim Lộc, người đã có công Xem thêm...

Read More

Suy tưởng vu vơ – Hoàng Phủ Trân Trân

(Thử bình thơ anh em nhà họ Chế)  Hai Chế hơn nhau băm bảy tuổi.Người ra đi – đi thật xa, kẻ ở lại phải trả nợ cho đời. Tôi khoái Chế anh bao nhiêu tôi càng khâm phục Chế em bấy nhiêu. Bởi câu thơ dài mà không dư, không rỗng; dài mà hay, mà văn chương cháy bỏng, khôn cùng.  Nếu Chế anh xót xa cho tháp “gầy mòn vì mong đợi” thì Chế em nuối tiếc “tháp lạnh”, “tháp hoang”, nhưng chẳng Xem thêm...

Read More

Hit Counter provided by Sign Holder