Để độc giả từng bước có cái nhìn vừa tổng quát vừa cụ thể về văn học cổ điển Chăm, mỗi kỳ Tagalau sẽ giới thiệu một bài phê bình bên cạnh văn bản gốc của từng tác phẩm đã có vị trí trong văn học sử Chăm. Hôm nay, Tagalau 3 giới thiệu Ariya Xah Pakei và bài viết Ariya Xah Pakei – Khúc bi ca vượt thời gian của Guga.

      Thi phẩm trữ tình xuất sắc này được Inrasara cho ra mắt lần đầu toàn văn chuyển tự Latinh, Việt dịch, chú thích và đối chiếu dị bản trong Văn học Chăm I, VHDT, H., 1994, tr.340-361. Tagalau xin cám ơn Inrasara đã cho phép in lại nguyên bản và chuyển ngữ tiếng Việt để độc giả thưởng lãm. (Riêng bản dịch, Inrasara đã có xem lại và sửa chữa).

1. Sah Pakei tabiak di Bơl Hala
Jauh yav dwa jiơng bbwơn sa bauh
Hơc po anai jiơng crauh
Jiơng bbwơn sa bauh, rai gơm gabbak
Hơc po anai dauk ywak
Likơu sa kapwak rai thauk apiơng
Rai tok Pakei rai tok
Kơu dak ba tagok đik ar hamu
Yah anai nit ba rai
Kơu dak yam takai jwak trun hamu
Kadung jhơng bauh asaih
Jwai ngap paglaih oh hwơr ka drei
Kadung jhơng bauh kabai
Jwai dauk palai oh hwơr ka drei
Panwơc đom yơu nan rei
Mưtưh tian Pakei patrak o thơv
Limưn tơl palei Yang Mơv
Pacei ngap di kơu vơr sang inư
10. Khik sang baik inư saung adei
Kơu twei Xah Pakei nau bhum Canar
Limưn tơl palei Ia Ru
Dahlak twei oh sumu, pacei klak atah
Khơn hluh sa blah dwa blah
Thu blauh pathah, wak ia mưta
Binai yơu ra pabwak
Rup yơu dahlak, cei oh linhaiy
Chai pwơc xanưng vơk hai
Dahlak klak palei twei mai yơu ni
Limưn tơl Bitơv Calingar
Dahlak twei tơl Hamu Rigauk
Limưn tơl Ia Karang
Padei dauk cang kơu hai Pakei
Limưn tơl Bitơv Dơng Tapwơl
Talơh than on vơk hai pacei
Limưn tơl Bitơv Dơng Dwa
Krung ra taha nan hu hakei
Hadip saung pathang nan rei
Đom blauh hakei ka krung yơu ni
20. Limưn tơl Pabah Bbrait Bhik
Dahlak twei phik sumu tơl Kraung Kajang
Cang kơu hai ơy pacei
Dahlak khing mưnei talơh than on
Limưn tơl Hamu Rigauk
Mưmaun bbraik bbrauk twei Xah Pakei
Limưn tơl Crauh Kabbwơn
Mik saung kamwơn glaih harơh yơu ni
Mưnhim ban bidrah ba rai
Ba ka xa-ai khing paralau
Limưn tơl Val Kubav
Tangin thauv di av wak ia mưta
Av juk aban kabai
Kơu twei cei rai habơr yơu ni
Ginaung nau xanưng vơk hai
Kơu klak adei xa-ai kaywa pacei
Dahlak sa tian kamei
Ơy po Pakei asal patau
Yơu ni sibơr mưng ngap
Ribbah than dahlak di rim adhwa
30. Kơu cauk hia pah tada
Di rim adhwa rabbi rabbah
Anit dahlak hai pacei
Dahlak klak palei twei mai yơu ni
Dahlak mai yơu ni ywa thei
Mai ywa pacei jơh saung dahlak
Nit dahlak hai mưng nhjơp
Dahlak klak gơp twei po Pakei
Dahlak klak inư klak adei
Habơr Xah Pakei tian o anit
Talaih naung ka kơu mưk
Ciev ranơv da-a dauk jơh Xah Pakei
Nau mưk cabbah ba mai
Bingu inư giray khing buh hala
Kathơp mưriah kơu ba
Piơh gơm hala payak rasiam
Pok baik adei ba nau
Chait khwai pađap payak rasiam
Chait khwai pađap biak hai
Đa ka ra lac drei praung hatai
40. Bbơng yaum hala dahlak hai
Adei pok mai payak Xah Pakei
Padơh tanan ka anai
Birơv bbơng mưrai mưng Bơl Hal
Yah cei oh bbơng tra
Bayar vơk ka urang pacei
Drơh ni sibơr mưng ngap
Pakei klak dahlak jơh đa yơu ni
Dahlak twei Pakei rabbi
Taum thun mưni, pacei o linhaiy
Likơu cei xanưng nit hai
Bbuk klauh di glai, av taik di drei
Sa bbơng dahlak saung cei
Ribbah lo đei mưng deh sani
Dahlak mưng rinaih đơ ni
Dalam thun ni bađung takai
Glaih saung liphwai di drei
Twei Xah Pakei mưng Bơl mưrai
Patwah bboh nưm takai
Pabbwak twei mưrai taum Xah Pakei

50. Padei di halwei đom hia
Kơu pah tada, Pakei nau hapak
Kơu pok drei hatak
Pacei đom tabiak, tian adei patwei
Chai kơu patwei chai dwix
Dak mưng kơu rwix caik ka urang
Jahain mưk limưn buh ghang
Kơu đik nau Canar mưlieng kanư
Limưn tơl Crauh Mưhik
Limưn oh đik nau di ala
Limưn tơl palei Caraih
Padei bak glaih, dak bak su-on
Limưn tơl Kraung Karang
Padei dauk cang ra klaun hadei
Limưn tơl Bblang Halơv
Padei glơng bboh Bblang Xar mưng nak
Limưn tơl palei Cakak
Mưta el dak chai ia hajan
Limưn tơl Hamu Birơv
Padei cang kơu hai Xah Pakei
60. Limưn tơl Kalang Atah
Takai yam drah twei Xah Pakei
Limưn tơl palei Cavait
Takai dait vait twei Xah Pakei
Limưn tơl Kraung Parik
Kơu twei phun phik mai bboh xaglơng
Limưn tơl Dhaung Panan
Lipa klauh tian dak vơr su-on
Likơu cei dơh limưn ka
Dahlak lipa, hwak sa pabah
Pakei hwak Pakei bbơng ngan
Dahlak papơn prưn twei pacei
Pakei hwak dahlak tiap rwai
Dahlak glơng cabbwai cei biak lipih
Limưn tơl palei Cakun
Urang ghơh mul, drei thwak yava
Urang liwa ngap patak
Rup nhu jhak, patak nhu siam
Limưn tơl palei Ia Bblang
Tathwơc jih halang wak ia mưta
70. Limưn tơl palei Patra
Palei jhak ia, ia jiơng asar
Limưn tơl palei Ia Pabauv
Takai raiy rauv twei Xah Pakei
Limưn tơl palei Pajai
Ligah takai twei Xah Pakei
Limưn tơl palei Padang Xara
Twei luc adhwa, pacei o linhaiy
Limưn tơl Crauh Karang
Padei dauk cang ra klaun hadei
Limưn tơl palei Paplom
Padei dauk đom ala phun kathak
Đom hai saung dahlak
Ala halwei kathak truh yava angin
Ala halwei kathak tapwơl
Talơh than on vơk hai pacei
Limưn tơl palei Mưnơv Bia
Palaik klaun kơu hia ribbi ribbưp
Limưn tơl palei Cangwa
Hadei brah ba, hanuk Xah Pakei
80. Limưn tơl Crauh Ribha Rilauv
Anai nau Lauv, pathang nau Bicam
Limưn tơl palei Hamu Kơm
Padei tanan ka Xah Pakei
Limưn tơl palei Gwơr Gauk
Tanưk klơu tauk, hanuk Pakei
Limưn tơl palei Gwơr Ging
Tanưk klơu đing, hanuk Pakei
Jahain mưk laung mai rei
Vaih nau palei dwah ia tabơng
Jhauk blauh ba mưrai lơng
Tanưk gauk kơng, hanuk Pakei
Mưk apwei ba ka kơu
Tanưk gauk birơv, hanuk Pakei
Mưk đing rai crauk brah
Tanưk baik bidrah, Pakei lipa
Rav brah bitơl klơu ia
Tanưh jwai mư-ia, ngap bixamar
Jaluk bbit xalav haban
Pok nau bitơl tian yơu ra trei
90. Pakei hwak bbơng ikan darei
Dahlak vơy Pakei, bbơng ia mưta
Dahlak hwak twei lipa
Nau di adhwa đa ka liphwai
Dahlak klak inư twei pacei
Blauh Xah Pakei klak kơu yơu ni
Pakei nau jalan halei
Dơp di adei nau dauk hapak
Hơc xa-ai gilơm hala rapwơn
Pơp than on kơu nau hapa
Hơc anai dara đwa ia
Pơp bharriya kơu nau xatơl
Xabboh drei mưhalơng
Bilơv kang vơng nan Xah Pakei
Khơn juk su-av jav
Pơp pacei kơu nau jơh di kơu
Mai baik ka ai patauv
Jalan truh Drauv gah harei tagok
Xabboh sang cwak kajrauv
Laik amơl Lauv, sang Xah Pakei
100. Pakei đih pagiđơng
Dahlak dwah pơng krưn Xah Pakei
Xabboh sang laik kajai
Laik amơl gai, sang Xah Pakei
Hơc ra ginup po sang
Halwei bbơng jang, likơu padei
Biak jơh halwei bbơng jang
Kahlaum hu sang, brei ra padei
Po nai palei halei
Dwah Xah Pakei, vơr glai jalan
Upak akhan caik ai
Dauk pak Pajai twei Xah Pakei
Da-a anai rai dauk
Lang ciev pađap klơu tơl tani
Tuh ia bidrah ba rai
Khing rav takai urang siam tamư
Nau mưk cabbah ba mai
Bingu inư giray payak rasiam
Nau mưk kathơp ka kơu
Hop bauh jamơv khing buh hala
110. Kahlaum lac ra mai di dhwa
Mưk buh hala payak ra bbơng
Nau mưk gauk tanưk payak
Rasiam ni hwak mai mưng lipa
Hơc po anai hwak yaum
Kahlaum mai taum jal di adhwa
Hơc po anai dahlak o thơv angan
Pagak pagơn ev po anai
Dahlak ni dwa sa tian
Yơu yang bilan saung porami
Dahlak ni angan Mưh Rat
Acwak Cam kait asal patau
Dahlak jơh o thơv ngan
Pagak pagơn ev Xah Pakei
Angan kơu Xah Pakei
Dauk pak palei Huh Bơl Canar
Jahain mưk limưn buh ghan
Kơu đik nau Canar mưlieng kanư
Limưn tơl Hamu Bơl
Tathwơc jih khơn twei Xah Pakei
120. Limưn tơl palei Jav Gai
Dahlak twei mưrai taum Xah Pakei
Limưn tơl palei Jauv Kun
Dwix xak halun twei Xah Pakei
Pakei jang janưng Ia Ru
Pakei jang hu adei xa-ai
Pakei ngap di kơu ribbah
Dwa thun talah vơr sang inư
Pakei đik limưn trun nau
Dahlak thauv di av, pacei oh nit
Limưn tơl takai darak
Riyak pauh klak gơm ngauk Pakei
Limưn trun takai tathik
Riyak pok balik pauh Xah Pakei
Mưyaum ka riyak nan rei
Pauh Xah Pakei mưtai tanan
Kơu pah tada ruc bbuk
Mưtai phun phik, bbwah kar pajan
Inư lơy po Inư Nưgar
Kơu twei mai yơu nan blauh o patwah
130. Ke tho yơu ni gac ah
Blauh mai calah caik di jalan
Pakei ngap hatai ngap tian
Mưtai di jalan, ơy po lingik
Kơu pwơc Pakei o pơng
Pakei sa rajơng atah sa jalan
Pakei jang janưng Ia Trang
Thei kac parang talang pacei
Dahlak pwơc Pakei oh pơng
Dangih sa rajơng khing pamưtai
Dahlak saung pacei jhak tho
Twei mai sumu blauh o patwah
Drơh ni sibơr mưng ngap
Biai ka dahlak, mưtai jơh lingik
Kơu cauk hia pah tada
Calah bharriya kơu caik yơu ni
Dahlak twei Pakei rabbi
Calah caik yơu ni sibơr mưng ngap
Pakei đik limưn trun nau
Kơu pok atơv maung kauk Pakei
140. Kơu pok xơp tanhi palei
Ni cơk halei glaung mưng avan
Hapak mưng ra akhan
Cơk mưh mưkal mưng ray dahlơu
Cơk mưh nan nưgar hadei
Thaik lipei mai bboh xaglơng
Hơc po anai Mưh Rat rabi
Twei mai yơu ni hagait panwơc
O pak ra akhan caik rei
Pakei khing karei dơp di halun
Hơc po anai Mưh Rat rabi
Twei mai yơu ni hapak palei
Dahlak dauk pak Pajai
Twei klaun mưrai ribbi ribbưp
Dauk baik anai ai nau
Mơy jwai mưlơv bbauk saung mưta
Anai saung pacei rabbi
Mưng deh xani blauh mai calah
Biđung phik cađang hatai
Calah brai rai yơu ia ralah 

ARIYA XAH PAKEI
( BÀI DỊCH )

Xah Pakei từ Bal Hala
Thân phân thành đôi, đi vòng hai lối
Để tái hợp thành một ngọn đồi
Hỡi người tiểu thư, hãy là dòng suối!
Ta làm ngọn đồi – nương tựa chung đôi.
Hỡi người con gái dưới ruộng sâu đang cắt lúa!
Có nên chăng cho một nắm làm gạo rang
– Chàng có cầu hãy tới mà xin
Ta chẳng thể mang lên bờ ruộng
– Nếu có thương xin người dâng đến
Bàn chân ta không phải lấm bùn đen!

Tiểu đồng quay đầu voi
Chớ ngồi dai, cuộc đi không thuận!
Hãy xếp túi thêu hoa kia lại
Chớ mãi xin, xui tới cho mình!

Lời quê ta thốt vô tình
Dỗi hờn, chàng đã vội quành voi nao
Voi vô cùng đất Yang Mơu
Em quên quê mẹ lần đầu đi xa
Ở nhà nhé mẹ cùng cha
Voi đi Cảnh Diễn, con qua với chàng.

Ia Ru voi đã bước sang
Em theo chẳng kịp voi chàng chàng ơi
Khăn quàng mảnh chiếc mảnh đôi
Hai dòng lệ đẫm ướt rồi lại khô
Yêu thương biết mấy cho vừa
Thân em thục nữ chàng như chẳng màng
Lỡ lời, quên nhé người thương
Em trai đành bỏ, lên đường theo anh
Voi đà đến Calingar
Em theo qua đất Hựu An, vội vàng
Sao cho kịp thới Ia Karang
Chân đi đã mỏi, xin chàng xót thương
Voi qua Lạc Trị Đá Chòm
Cho em ngơi chút, xin dừng bước voi
Rồi voi đi tới Đá Đôi
Thuở xưa có khắc đôi lời cổ nhân:
“Yêu thương là nghĩa vợ chồng”
Em theo chàng quá Lòng Sông, mệt nhoài
Đợi chờ em với, chàng ơi!
Cho em tắm táp cho vơi nỗi buồn
Voi đi qua bắc Hựu An
Chân theo miệng lại oán thầm người ta
Suối Tuy Tịnh cạn, voi qua
Cô với cháu, tội chi mà khổ thân
Cháu mau về dệt tấm chăn
Đem vô cho kịp ta mang tặng người
Wal Kabav đã quá chân voi
Khóc hai vạt áo lệ rơi ướt mềm
Chăn văn quí, áo nâu chàm
Theo anh khắp nẻo đã sờn áo chăn
Có hờn hãy nghĩ mà thương
Em riêng phận gái một thân giữ nhà
Vì chàng em phải lìa xa
Em trai út với mẹ già chốn quê
Đường xa xứ lạ lắm khi
Khóc khô nước mắt chàng thì chẳng thương
Lệ rơi dọc suốt dặm trường
Thân cơ khổ giữa tha phương xứ người.

Thôi tạm ngơi cháu nhé!
Mang cho ta tấm chiếu thêu hoa
Cho người yêu ta nghỉ
Bưng đến cho ta khay trầu có hình rồng bay lượn
Với khăn quí phủ bánh trái ngon
Hộp cau thơm và liễng trầu không
Đãi quý nhân rộng lòng thương mến
Hãy bưng đến!
Gối cháu quỳ dâng lễ quý nhân
Hãy quỳ với sự trân trọng khiêm cung
Kẻo Xah Pakei cho rằng ta bất kính
– Xin mời người dùng lễ bánh
Lễ vật đơn sơ em thết đãi chàng
– Hãy để đấy hỡi nàng!
Ta mới dùng ở Bal Hala, chớ vội
– Nếu chàng không dùng tới
Xin ban cho kẻ hầu cận xung quanh
Em chẳng biết làm sao nói năng
Chàng không thương, chàng bỏ mặc em cô độc
Em đã theo
Một năm đi qua
Tấm áo rách trên mình, sợi tóc đứt vướng cây rừng
Cuộc tình này, em với anh
Cơ cực nhiều, riêng em một mình chịu đựng
Em từ thuở khôn lớn
Trong năm nay bỏng gót với tình
Đường thì xa, gối mỏi chân chồn
Theo Xah Pakei từ Bal Hala trở lại
May mắn với dấu chân chợt thấy
Tình em đi tìm đến Xah Pakei
Rồi em khóc tấm tức dưới bóng cây
Chàng đã đi, bóng chàng đã khuất
Không kể em đang vật mình than khóc
– Chàng nói đi! Và em sẽ vâng
Đã yêu thì đau khổ phải riêng mang
Lắm khi tủi thân em mong rứt bỏ
Trao tình em cho kẻ lạ
Nhưng, người giữ voi đã buộc dàm
– Ta đi lên Tịnh Mỹ cúng Yang!
Voi qua Thanh Kiết ngập ngừng
Bước chân hết mỏi, lòng buồn chưa nguôi
Sông Lương voi đã tới rồi
Dừng chân ta mãi đợi người theo sau
Voi lên Blang Haluh giang đầu
Rừng tây Tuân Giáo một màu xanh xanh
Voi về Cảnh Diễn bước nhanh
Như mưa, dòng lệ tuôn tràn hai tay
Phi Mô voi đến đất này
Đợi chờ em với Xah Pakei, hỡi chàng!
Rừng tây Tịnh Mỹ voi sang
Chân em bước gấp kẻo chàng rời xa
Kalang Atah dáng người qua
Em theo vội vã cho mà kịp voi
Đến sông Phan Rí bồi hồi
Tìm lâu mới thấy bóng người dấu yêu
Qua Hựu An, nắng xế chiều
Đói lòng nhưng chẳng dứt điều nhớ nhung
Xin anh anh có động lòng
Cho em ngơi chút được dùng miếng cơm
Chàng dùng bữa với món ngon
Riêng em cơm nhạt lót lòng cầm hơi
Hầu chàng em quạt xua rồi
Yêu sao mỏng mảnh bờ môi của chàng
Cakun đất lạ voi sang
Người đời nồng thắm, ta riêng ủ buồn
Ai đang cày đất tâm hồn
Tấm thân xấu xí, tâm hồn cao xa
Khi voi quá bộ Trang Hòa
Lệch khăn san thắm lệ nhòa mắt sâu
Patra theo bước voi vào
Rừng thiêng nước độc thêm đau lòng người
Ia Pabauv, lững thững bước voi
Em ren rén bám chẳng rời Xah Pakei
Khi voi sang tới Pajai
Gối em thấm mỏi dặm dài theo anh
Xót xa anh chẳng ghé nhìn
Nông Tang, Gò Lớn chưa quen nẻo rừng
Voi qua Tuy Tịnh voi dừng
Xuống voi, ghé bóng cây rừng nghỉ chân
Chàng ơi, chuyện nhé cùng em!
Nỗi lòng tâm sự với chàng cho vơi
Lại đi, giục bước chân voi
Niềm yêu chưa thỏa, sầu đời chẳng tan
Voi ra Lạc Trị bàng hoàng
Em ngồi gục khóc cho duyên phận mình
Gạo thơm em cất để dành
Phải duyên thì thắm, đây phần người mơ
Bẽ bàng tình sử xa xưa:
Nàng đi đất Bắc, chàng về Pacam
Dù voi qua cuối Hamu Kơm
Hay voi trở gót về Kraung, thẫn thờ
Vì chàng em vẫn theo đi
Gót chân có rã, em thì thủy chung
Hầu chàng, nước rót cơm bưng
Miễn sao chàng nhận cho lòng em vui
Ơi quản voi đang đi qua xóm
Giúp ta nhé! Này gàu ta mượn
Nước giếng trong, mau lọc mang về
Dùng nồi đồng nấu đãi Xah Pakei
Đây gạo thơm, nhớ vo đủ ba lần
Nấu thực ngon: khẩu phần Xah Pakei!
Và bát vàng, mâm bạc
Bưng tới dâng thết đãi người thương
– Này món canh cá thu chàng nhé, hãy dùng
Riêng em chan cơm bằng nước mắt
Em chỉ ăn đỡ đói và uống đỡ khát
Đường thì xa mà chàng chẳng hề thương
Em đã rời mẹ, từ biệt quê hương
Chàng lại bỏ em cô đơn nơi xứ lạ

Đây đường mòn chàng vừa rời bỏ
Chàng trốn em, chàng đi mất nơi đâu?
Hỡi anh người vác bó lá đang bước mau !
Có gặp người yêu tôi không ?
Có thấy người tình tôi không?
Hỡi cô gái đội nước đường xa chân bước gấp!
Vóc dáng chàng phương phi diễm tuyệt
Râu lưỡi liềm, ấy kẻ tôi thương
Áo màu xanh và tấm chăn đen
Người có biết không?
Chàng đã rời bỏ tôi đi biệt
– Hỡi kẻ khốn cùng hãy nghe ta mà tìm đến
Đường qua Drauv rẽ hướng biển Đông
Nhà kéo rui Tàu, mái lợp lá sơn
Ấy nhà Xah Pakei nàng mong kiếm
Chàng đã ngủ yên qua cuộc dài du lãng
Đây có phải Xah Pakei ?
Em nhìn rõ khuôn mặt chàng
Và có phải nhà Xah Pakei, nhà trang trí bức mành?
Em chiêm ngưỡng hồi lâu, rồi em lên tiếng hỏi:
– Ơi người chủ gia cao sang quý phái !
Bóng cây cửa ngoài cho nghỉ bước được chăng ?
Dù sao xin chàng đoái thương cho kẻ viễn phương
– Ơi! Tiểu thư từ đâu đi tới?
Tìm Xah Pakei đang quẫn trí cùng đường
– Em người đất Ma Lâm
Xin chàng thương tình cho gặp mặt
– Ơi bọn lâu la hãy mang chiếu bông tốt nhất
Trải ba lớp mời tiểu thư nghỉ bước
Mang thau nước về cho người rửa gót sen
Hộp cau hoa văn quý và khay trầu sang
Khay trầu có họa hình rồng thết dâng quý nữ
Dù sao người cũng tìm về từ xứ lạ
Đường thì xa bụng đói, chân đau
Dọn bữa cơm trân trọng dâng hầu
Ơi tiểu thư ! Tạm dùng bữa cơm đạm bạc
Dẫu sao người cũng từ quê xa trong bước đường lưu lạc.
Tiểu thư ta không quen tuổi biết tên
Chỉ vô phép gọi là quý nữ
– Em gia đình một chị một em
Người thuần Cham và Mưh Rat là tên
Cũng cháu giống con giòng, con nhà gia giáo
Không biết tên người nên xin một lần bất hảo
Gọi Xah Pakei cho bớt vẻ lạ xa
– Xah Pakei là tên ta
Bal Canar, Plei Huh ấy là quê
Hỡi tiểu đồng ! Hãy bắc dàm voi cho ta đi tới
Ta lên Tịnh Mỹ cúng Yang!

Voi lên đến đất Hamu Bơl
Em theo vội vã, tấm chăn lệch viền
Jiauv Gai xứ lạ voi lên
Bóng chàng xa hút cho em nhọc nhằn
Voi rồi đến xứ Jiauv Kun
Theo chàng chẳng kịp tủi buồn thân em
Ia Ru chàng giữ chức quan
Có dừng voi, cũng được yên thân chàng
Riêng em cơ khổ dặm trường
Hai năm ròng rã đà quên quê nhà
Người lên voi giục đi xa
Em vin tà áo chàng mà chẳng thương

Voi đi xuống bãi biển
Sóng biển vỗ đánh chìm Xah Pakei
Khéo khen cho ngọn sóng trùng khơi!
Nổi cơn giận, vỗ Xah Pakei gục chết
Cho dù đau, ta buồn ta khóc
Người tình ta đã mất, Trời ơi !
Mẹ ơi mẹ Inư Nưgar
Ta đã theo mà tình không may mắn
Sao lại như thế này số phận
Biết thế thì thôi cứ lạc mất giữa chừng
Chàng một mực dỗi hờn
Để gục nửa đường trần, trời hỡi
Chàng không một lần chịu nghe ta nói
Từ chối em, cứ muốn chia xa
Ở xứ Ia Trang
Ai kẻ lo phơi klaung cốt chàng
Tôi nói mà chàng chẳng chịu nghe
Cứ một mực lắc đầu – mong chết
Tôi với chàng duyên đà không tốt
Theo kịp về nhưng lại chia đôi
Ta biết làm sao
chỉ mong chàng cùng về kiếp khác xa xôi
Tôi tấm tức khóc
Người chồng ta trời nào chia cách
Sóng trùng khơi nơi chàng cùng voi biến mất
Ta ngóng chờ như kẻ vọng phu
Lòng ta buồn, mong được đi tu
Ta hỏi dân làng đâu nơi thâm sơn cùng cốc
Cho ta giũ bụi trần làm người cô độc
Như người xưa chốn cũ tìm về
Nơi Núi Vàng quê cũ trong mơ
Hình bóng Xah Pakei ta thì sẽ thấy!

Hỡi nàng Mưh Rat như tiên trên trần thế!
Đi tìm ai người lạc bước nơi đây?
– Em bỏ quê cha theo bước Xah Pakei
Nhưng chàng muốn lìa xa, trốn em đi biệt
– Ơi nàng Mưh Rat như một vì sao diễm tuyệt!
Nàng là ai? Xứ sở đâu nơi?
– Ma Lâm miền đất xa xôi
Thân em lưu lạc theo người về đây
– Thôi em ở lại. Tình này
Dù trong đục, chớ đắng cay cuộc trần
Với chàng tình chẳng thắm xanh
Nên dù hội ngộ cũng đành chia xa
Tim đau phơi giữa ta bà
Tan thành như nước vỡ bờ sông kia.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thông tin tác giả